Chương 5: Bước Ngoặt Bế Tắc Thực Sự
Đúng như dự đoán của Lâm Nhã Chi, cơn bão bẩn thỉu từ phía Phong Cát Pharma đã trút xuống liên minh của họ với một sức công phá khủng khiếp. Đoàn Thế Phong và bà Cao Lệ Thu đã quyết định ra tay trước bằng tất cả nguồn lực tài chính đen và các mối quan hệ ngầm mà họ tích lũy suốt nhiều thập kỷ qua.
Tối thứ Năm, lúc tám giờ tối — khung giờ vàng của mạng xã hội, một buổi phát sóng trực tiếp (livestream) được tổ chức rầm rộ trên các nền tảng truyền thông lớn do một trang tin tức tài chính có hàng triệu người theo dõi thực hiện. Khách mời đặc biệt xuất hiện trên sóng chính là Đoàn Thế Phong trong bộ vest sang trọng, bên cạnh là một nhóm người tự xưng là "đại diện các nhà khoa học độc lập" và một gã luật sư mặt đầy vẻ gian trá tên Trần Hữu Luật.
"Kính thưa toàn thể dư luận cả nước," Phong cất giọng dõng dạc trước ống kính, vẻ mặt đầy sự chính trực giả tạo nhưng đôi mắt xảo quyệt thì không ngừng liếc nhìn bảng thống kê lượt xem đang tăng vọt từng giây.
"Chúng tôi vô cùng phẫn nộ khi phát hiện ra một vụ lừa đảo công nghệ y sinh quy mô lớn liên quan đến hoạt chất Sâm Ngọc Linh giả hiệu. Trịnh Đình Quân — một cựu kỹ sư bị đuổi khỏi Viện Công nghệ Sinh học Tây Nguyên vì hành vi ăn cắp tài liệu — đã cấu kết với tập đoàn Lâm Gia để bán ra thị trường một loại dung dịch thảo dược tự chế chưa qua kiểm định của Bộ Y tế."
"Loại tinh chất màu vàng mà họ gọi là Saponin MR2 thực chất là một loại hóa chất độc hại tự phân hủy, có chứa kim loại nặng và độc tố nấm mốc cực cao do quy trình sắc ký lỏng chắp vá lỗi thời của họ. Họ đã dùng loại thuốc độc này để thử nghiệm trái phép trên người bệnh nhân nặng tại Bệnh viện Quốc tế miền Nam, nhằm mục đích thổi phồng năng lực để lừa đảo dòng tiền đầu tư một trăm năm mươi tỷ đồng từ các cổ đông vô tội!" Phong lớn tiếng buộc tội, đập mạnh tay xuống bàn đầy kịch tính.
Ngay lập tức, gã luật sư Trần Hữu Luật trưng ra trước ống kính một văn bản có con dấu sao y bản chính: "Chúng tôi đã gửi đơn tố cáo khẩn cấp lên cơ quan điều tra và Bộ Y tế. Đồng thời, chúng tôi cũng đã cung cấp bằng chứng cho thấy tài khoản thanh toán của liên minh Quân - Nhã Chi tại ngân hàng Agribank chi nhánh Phú Mỹ Hưng có những dòng tiền bất minh chạy qua các công ty ma ở nước ngoài để rửa tiền dơ bẩn."
Cơn bão dư luận lập tức bùng nổ dữ dội như một vụ nổ hạt nhân trên mạng xã hội. Hàng chục ngàn bình luận giận dữ, chửi bới, đòi tẩy chay tập đoàn Lâm Gia và bắt giữ Trịnh Đình Quân xuất hiện ngập tràn dưới buổi phát sóng. Các trang báo mạng lá cải liên tục giật tít câu khách: "Chấn động vụ lừa đảo Sâm Ngọc Linh nghìn tỷ", "Kỹ sư quèn dùng thuốc độc thử nghiệm trên người tài phiệt"...
Sáng hôm sau, lúc tám giờ ba mươi phút, bế tắc thực sự chính thức ập đến văn phòng của Lâm Nhã Chi tại tòa tháp Bitexco Sài Gòn. Điện thoại bàn reo liên tục không ngừng nghỉ, các trợ lý chạy ra chạy vào với gương mặt tái mét cắt không còn giọt máu.
"Tổng Giám đốc Nhã Chi! Có biến lớn rồi!" Trương Minh Khoa, trưởng phòng phân tích tài chính hớt hải chạy vào phòng làm việc, mồ hôi lạnh đầm đìa ướt đẫm cả cổ áo sơ mi.
"Tài khoản giao dịch chính của liên minh chúng ta tại Agribank chi nhánh Phú Mỹ Hưng — nơi chứa một trăm năm mươi tỷ đồng vốn đầu tư giai đoạn một — đã bị đóng băng phong tỏa tạm thời theo quyết định khẩn cấp của Cơ quan Thanh tra Giám sát Ngân hàng địa phương để phục vụ điều tra rửa tiền dơ bẩn!"
"Đồng thời, một đoàn kiểm tra liên ngành đột xuất gồm Quản lý thị trường, Thanh tra Bộ Y tế và Cảnh sát môi trường vừa ập vào phong tỏa niêm phong toàn bộ nhà máy pilot chiết xuất của chúng ta tại Khu công nghệ cao Đà Nẵng. Họ áp dụng lệnh đình chỉ hoạt động khẩn cấp trong vòng hai mươi bốn giờ để thanh tra toàn diện sai phạm vệ sinh an toàn dược phẩm sinh học!"
Cả căn phòng làm việc chìm vào sự im lặng đáng sợ. Cổ phiếu của tập đoàn Lâm Gia trên sàn chứng khoán bắt đầu bị bán tháo ồ ạt, giá trị vốn hóa bốc hơi hàng trăm tỷ đồng chỉ trong vòng mười lăm phút đầu phiên giao dịch.
Đối tác lớn quay lưng, các quỹ đầu tư mạo hiểm từ Singapore liên tục gửi email yêu cầu rút vốn phòng ngừa rủi ro pháp lý. Toàn bộ dự án tâm huyết của Quân và Nhã Chi dường như đang đứng trước bờ vực của sự sụp đổ hoàn toàn chỉ trong chớp mắt.
Nhã Chi ngồi lặng lẽ trước màn hình máy tính hiển thị các chỉ số tài chính đỏ rực như máu. Gương mặt cô vẫn giữ được vẻ lạnh lùng sắc sảo, nhưng hai bàn tay cô đã siết chặt lại đến mức móng tay rỉ máu trên mặt bàn da thuộc cao cấp.
Cô quay sang nhìn Quân đang đứng tựa lưng vào tường kính, nhìn dòng sông Sài Gòn chảy lặng lờ dưới nắng trưa. Giọng nói của cô trầm xuống đầy lo lắng.
"Anh Quân... Chúng ta chỉ còn đúng hai mươi ba giờ trước khi Phong Cát Pharma tổ chức đại hội cổ đông IPO lịch sử tại trung tâm hội nghị Gem Center để chính thức niêm yết và hợp thức hóa công thức cướp được."
"Nếu trong vòng hai mươi tư giờ này, chúng ta không thể dỡ bỏ lệnh phong tỏa tài khoản và chứng minh được sự trong sạch của dòng tiền, dự án của chúng ta sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn, và anh... có thể phải đối mặt với lệnh bắt giữ tạm giam của công an."
Quân quay lại, nhìn thẳng vào mắt Nhã Chi. Ánh mắt anh không hề có một chút sợ hãi hay nao núng nào, ngược lại nó tĩnh lặng như mặt nước hồ đêm trên núi Ngọc Linh.
"Hai mươi tư giờ... Thế là quá đủ cho một màn kết thúc hoàn hảo," Quân khẽ mỉm cười đầy tự tin, cất giọng vô cùng trầm ổn và uy lực. "Nhã Chi, hãy kích hoạt bước tiếp theo của kế hoạch. Tôi sẽ cho Đoàn Thế Phong biết thế nào là cái giá của sự phản phản bội thực sự."