Chương 2: Bẫy Rập Ràng

Ánh đèn neon chói lóa của thành phố Hồ Chí Minh rọi xuống những con đường trong Quận 1, nơi mà Lâm Uyển Nhu đang tiếp tục cuộc hành trình đầy thử thách của mình.

Cô ngồi giữa văn phòng nhỏ xíu, nơi mà những chiếc bàn làm việc được sắp xếp chật chội, bên cạnh là tiếng gõ phím không ngừng nghỉ và những cuộc điện thoại vang lên liên tục.

Mặc dù là một thực tập sinh, nhưng ánh mắt của cô vẫn sắc bén, tựa như một viên ngọc quý giữa muôn vàn hạt cát.

Ngày đầu tiên trôi qua với những bài học về cách thức hoạt động trong công ty, nhưng Uyển Nhu đã cảm nhận được một điều gì đó không ổn từ Trưởng phòng nhân sự Đặng Thu Minh.

Khanh, với vẻ ngoài xinh đẹp nhưng đầy toan tính, thường xuyên liếc nhìn cô bằng ánh mắt đầy thù địch.

Hôm nay, khi nhận được thông tin rằng dự án lớn sắp sửa được chuyển nhượng, Khanh đã lập tức lên kế hoạch để hãm hại Uyển Nhu.

Cô ta mỉm cười khi nghĩ về kế hoạch của mình, trong khi Uyển Nhu vẫn đang chăm chú vào công việc của mình.

“Cô Uyển Nhu, có lẽ cô nên kiểm tra lại tài liệu về dự án này,” Khanh nói với giọng điệu ngọt ngào nhưng đầy mỉa mai.

Uyển Nhu ngẩng lên, đôi mày nhíu lại khi cảm nhận được sự không lành từ câu nói của Khanh.

“Cảm ơn chị, nhưng em đã kiểm tra rồi,” cô đáp lại, cố gắng giữ vững tinh thần.

“Thật không?

Vậy tại sao em lại không biết rằng một bản sao kê tài khoản ngân hàng của dự án này cần phải có chữ ký của chị?” Khanh cười khẩy, ánh mắt lấp lánh vẻ đắc ý.

Uyển Nhu cảm thấy lòng mình thắt lại, nhưng cô không để sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt.

“Em sẽ kiểm tra lại,” cô nói, giọng điệu kiên định.

Khanh nhìn theo, miệng nở nụ cười chế nhạo.

Thời gian trôi qua, tiếng gõ phím vẫn vang lên, nhưng trong lòng Uyển Nhu lại dậy lên một cơn sóng dữ.

Cô không thể để mình bị đánh bại bởi những mưu mô của Khanh.

Trong những giờ tiếp theo, Uyển Nhu đã lục tung tất cả tài liệu mà cô có thể tìm thấy liên quan đến dự án.

Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, tay cô siết chặt lại, những khớp ngón tay gần như rớm máu khi cô liên tục lật từng trang giấy.

Cô biết rằng, nếu không kịp thời chứng minh nguồn gốc tài sản của dự án, mọi thứ sẽ bị đảo lộn.

“Cô Uyển Nhu, có vẻ như cô đã quá bận rộn với công việc của mình,” một giọng nói lanh lảnh vang lên.

Đó là Đặng Thu Minh, đang đứng ngay cửa văn phòng, vẻ mặt tươi tắn nhưng ánh mắt thì đầy mỉa mai.

“Chị có cần giúp gì không?” Uyển Nhu hỏi, giọng điệu bình tĩnh, nhưng bên trong lại đầy lo lắng.

“Tôi chỉ muốn nhắc nhở cô một điều,” Khanh tiến lại gần, ánh mắt không rời khỏi cô.

“Nếu cô không muốn mọi người biết đến những sai sót trong công việc của mình, thì hãy cẩn thận.”

“Em sẽ không mắc sai sót,” Uyển Nhu đáp lại, ánh mắt kiên định.

“Thật sao?

Vậy thì tốt,” Khanh nói, rồi bỏ đi với nụ cười đầy ẩn ý.

Uyển Nhu hít một hơi thật sâu, cảm giác như một cơn bão đang nổi lên trong lòng.

Cô không thể để mình bị đánh bại bởi những trò bẩn thỉu này.

Vào cuối giờ làm việc, khi mọi người đã rời khỏi văn phòng, Uyển Nhu quyết định kiểm tra lại tất cả tài liệu một lần nữa.

Cô ngồi một mình trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng gõ phím vang lên đều đặn.

Mỗi trang tài liệu là một phần quan trọng trong kế hoạch của cô, và cô biết rằng thời gian đang trôi đi từng giây.

Khi nhìn vào bản sao kê tài khoản ngân hàng Lâm Thị, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô.

Cô cần phải tìm ra bằng chứng về các giao dịch tài chính trước đây để chứng minh rằng dự án này hoàn toàn hợp pháp.

Nhưng làm thế nào để cô có thể tìm thấy những tài liệu đó trong vòng 24 giờ tới?

Uyển Nhu biết rằng, nếu không tìm ra được, Khanh sẽ tiếp tục lợi dụng sự thiếu sót của cô.

Cô quyết định không gục ngã, mà sẽ mở một cuộc chiến tranh không khoan nhượng.

Cô sẽ chứng minh rằng mình có đủ khả năng để bảo vệ không chỉ danh dự của bản thân, mà cả danh tiếng của tập đoàn Lâm Thị.

“Tôi sẽ không để bất kỳ ai hạ bệ mình,” Uyển Nhu thầm nhủ, ánh mắt rực lửa quyết tâm.

Cô đứng dậy, xách túi xách và bước ra khỏi văn phòng, lòng tràn đầy sự kiên định.

Trên đường về, từng suy nghĩ lướt qua trong đầu cô như những cơn sóng vỗ về bờ.

Cô cần phải tìm kiếm sự giúp đỡ từ Lục Dạ Minh, giám đốc điều hành mà cô chưa từng gặp mặt.

“Chắc chắn ông ấy sẽ hiểu được tình hình,” cô tự nhủ và quyết tâm tìm cách liên lạc với ông.

Trong lòng cô, sự chờ đợi đang dâng trào, như một cơn sóng dữ đang hình thành, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tưởng tượng nổi.

Đêm đã buông xuống, nhưng ánh đèn thành phố vẫn sáng rực, như những ngọn đuốc dẫn lối cho Uyển Nhu bước tiếp trên con đường đầy chông gai.

Mỗi bước đi của cô là một bước tiến gần hơn đến thành công, và cô nhất định sẽ không để những cạm bẫy của Khanh làm mình chùn bước.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...