Chương 1: Khởi Đầu Khó Khăn
Ngày đầu tiên tại văn phòng Lâm Thị, Lâm Uyển Nhu cảm thấy hồi hộp đến mức mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Đến đoạn này, không ai trong phòng cần nghe thêm thuật ngữ. Họ chỉ nhìn vào khuôn mặt tái đi của đối thủ, nhìn vào con dấu đỏ trên hồ sơ và hiểu rằng sự thật đang có hình dạng rất cụ thể.
Ánh nắng vàng rực rỡ xuyên qua những tán cây xanh mướt bên ngoài, rọi sáng không gian sang trọng của tòa nhà cao ốc giữa lòng Quận 1, TP.HCM.
Cô đứng trước gương, chỉnh lại chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, cảm nhận từng sợi chỉ thêu trên vạt áo, như thể đó là chiếc áo giáp bảo vệ cho bản thân.
“Mình không phải là công chúa,” cô tự nhủ, “Mình là thực tập sinh.”
Khi bước vào văn phòng, không khí yên tĩnh khiến cô có cảm giác như mình vừa bước vào một thế giới đầy bí ẩn.
Các nhân viên ngồi làm việc chăm chú, âm thanh của bàn phím gõ lách cách hòa quyện với tiếng máy lạnh chạy êm ái, tạo nên một bầu không khí làm việc nghiêm túc.
Lâm Uyển Nhu hít một hơi thật sâu, cố gắng làm quen với cảm giác hồi hộp đang dâng trào trong lồng ngực.
“Chào bạn, tôi là Trần Minh Hòa, trưởng phòng Marketing,” một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, tóc cắt ngắn gọn gàng, nở nụ cười thân thiện tiến đến.
“Chào anh, tôi là Lâm Uyển Nhu, thực tập sinh mới,” cô đáp, cảm thấy hơi bối rối khi giới thiệu bản thân.
Minh Hòa nhìn cô với ánh mắt khích lệ, bảo cô nên tự tin hơn trong vai trò mới này.
“Chào mừng bạn đến với Lâm Thị.
Hy vọng bạn sẽ có những trải nghiệm thú vị ở đây,” anh nói, rồi quay lại với công việc của mình.
Uyển Nhu di chuyển qua các bàn làm việc, lắng nghe tiếng cười và những câu chuyện trao đổi giữa các nhân viên.
Cảm giác như cô đang bước vào một bức tranh sống động, đầy màu sắc nhưng lại không hề có chỗ cho cô.
Đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau, khiến cô giật mình.
“Cô là ai mà dám vào đây?”
Đặng Thu Minh, trưởng phòng nhân sự, đứng đó với ánh mắt sắc lạnh, như lưỡi dao cắt vào không khí.
Cô ta mặc một bộ vest đen bó sát, mái tóc xoăn xõa dài, tạo nên một vẻ ngoài cuốn hút nhưng lại đầy quyền lực.
Uyển Nhu cảm thấy tim mình đập mạnh, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
“Tôi là Lâm Uyển Nhu, thực tập sinh,” cô nhẹ nhàng đáp.
Khanh cười nhếch mép, ánh mắt châm biếm như thể đang đánh giá cô từ đầu đến chân.
“Thực tập sinh?
Cô có biết ở đây không phải là chỗ để chơi đùa không?”
Cô ta bước đến gần hơn, khoảng cách giữa họ trở nên gần gũi đến khó chịu.
“Tôi chỉ muốn học hỏi và làm việc,” Uyển Nhu trả lời, cố gắng giữ giọng nói vững vàng.
Khanh liếc nhìn cô một cái, rồi quay đi, không thèm nói thêm lời nào.
Nhưng ánh mắt sắc lạnh đó, cùng với nụ cười mãn nguyện của cô ta, khiến Uyển Nhu cảm thấy có điều gì không ổn.
Trong suốt buổi sáng, cô cố gắng hòa nhập với các đồng nghiệp khác, nhưng cảm giác bị cô lập vẫn bám theo.
Cái nhìn khinh miệt của Khanh như một bóng ma, khiến cô không thể tập trung vào công việc.
“Cô có biết rằng thực tập sinh không được phép làm việc với các dự án lớn không?” một đồng nghiệp khác, tên là Huy, lên tiếng.
“Tôi hiểu,” Uyển Nhu đáp, vẫn cố gắng tỏ ra lạc quan.
“Nhưng nếu cô muốn thử sức, tôi có thể giới thiệu cô với một số dự án nhỏ,” Huy nói, ánh mắt đầy thiện chí.
Cô cảm ơn Huy, nhưng vẫn không thể xóa đi hình ảnh của Khanh trong tâm trí.
Giờ nghỉ trưa đến, Uyển Nhu tìm một góc yên tĩnh để ăn cơm hộp tự mang theo.
Khi ngồi trong góc văn phòng, cô không ngừng suy nghĩ về mối quan hệ giữa cô và Khanh.
Cô không thể hiểu tại sao một người lẽ ra phải hỗ trợ mình lại có thái độ thù địch đến vậy.
“Có lẽ mình cần phải cẩn thận hơn,” cô thầm nghĩ.
Buổi chiều, khi trở lại làm việc, Uyển Nhu dần nhận ra rằng Khanh không chỉ đơn thuần là một trưởng phòng nhân sự bình thường.
Cô ta luôn âm thầm theo dõi từng cử chỉ, từng hành động của cô, như thể đang chờ đợi một sai lầm để hạ bệ.
“Cô có biết hôm nay có một cuộc họp quan trọng không?” Khanh đột ngột xuất hiện bên cạnh cô, giọng điệu đầy châm chọc.
“Tôi đã chuẩn bị mọi thứ cho cuộc họp đó,” Uyển Nhu trả lời, cố gắng giữ vững tinh thần.
Khanh nhìn cô, ánh mắt đầy thách thức.
“Hãy cẩn thận, đừng làm mất mặt công ty.”
Uyển Nhu cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.
Cô đang đứng giữa một cuộc chiến mà không hề hay biết, và kẻ thù không ai khác chính là trưởng phòng nhân sự của mình.
Cô biết rằng giờ đây, mình cần phải chứng minh bản thân, không chỉ với Khanh mà còn với tất cả mọi người xung quanh.
“Mình sẽ không để ai có thể đánh gục mình dễ dàng,” cô quyết tâm, ánh mắt kiên định.
Ngày làm việc đầu tiên khép lại, nhưng những mối lo âu và áp lực vẫn bủa vây quanh Uyển Nhu.
Cô biết rằng cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu, và cô cần phải chuẩn bị tinh thần cho những thử thách tiếp theo.