Chương 8: Bằng Chứng Chân Thật Vạch Trần Âm Mưu

Ánh sáng vàng ấm áp từ những chiếc đèn trong phòng họp sáng rực, nhưng không thể xua tan nổi bầu không khí căng thẳng đang hiện diện giữa Lâm Uyển Nhu và Đặng Thu Minh.

Đến đoạn này, không ai trong phòng cần nghe thêm thuật ngữ. Họ chỉ nhìn vào khuôn mặt tái đi của đối thủ, nhìn vào con dấu đỏ trên hồ sơ và hiểu rằng sự thật đang có hình dạng rất cụ thể.

Tim Uyển Nhu đập thình thình trong lồng ngực, từng nhịp đập như một hồi trống thúc giục cô bước vào cuộc chiến sống còn này.

Cô ngẩng cao đầu, đôi mắt sáng rực ánh quyết tâm, không thể để mình bị tổn thương thêm nữa.

“Đặng Thu Minh, tôi đã đủ kiên nhẫn với những trò hề của cô.” Giọng nói của Uyển Nhu cất lên, thanh thoát nhưng chứa đựng sức mạnh không thể chối cãi.

Khanh, có phần ngạc nhiên với sự tự tin của Uyển Nhu, nhếch môi mỉa mai: “Cô nghĩ mình có thể lật ngược tình thế chỉ với những lời nói suông?”

“Không, tôi không chỉ có lời nói.” Uyển Nhu mỉm cười, ánh mắt cô chuyển sang màn hình lớn trong phòng họp.

Cô ấn nút điều khiển từ xa, một video hiện lên rõ nét: hình ảnh Đặng Thu Minh đối thoại với một người đàn ông lạ mặt, trong đó có những câu từ mờ ám về việc chuyển nhượng tài sản.

“Đây là bằng chứng rõ ràng cho thấy cô đã âm thầm gài bẫy tôi.” Uyển Nhu nhấn mạnh, từng từ ngữ phát ra đều như những mũi tên nhọn đâm vào lòng tự tôn của Khanh.

Khanh sắc mặt biến sắc, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, cô ta không thể ngờ được rằng Uyển Nhu lại có thể thu thập được bằng chứng này.

“Cô không có chứng cứ nào cả!” Khanh lắp bắp, cố gắng lấy lại bình tĩnh nhưng sự hoảng loạn trong ánh mắt không thể che giấu.

Uyển Nhu không dừng lại, cô tiếp tục: “Ngoài video này, tôi còn có bản sao kê tài khoản ngân hàng của Lâm Thị, ghi rõ số tiền đã được chuyển đi.”

Cô giơ lên một tờ giấy, rồi tiếp tục: “Cô có thấy tên mình trong danh sách giao dịch không?”

Gai góc trong lòng Khanh đang chực chờ đâm vào, nhưng cô ta vẫn cố gắng giữ vững hình ảnh: “Đó chỉ là những số liệu giả mạo!”

Uyển Nhu cười nhạt: “Giả mạo?

Có chứng cứ nào xác thực rằng đó là giả mạo không?”

Bầu không khí trong phòng họp tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng thở ra của từng người có mặt.

“Nhưng tôi có những bản ghi âm đàm phán giữa cô và đối tác, nơi cô đã thỏa thuận chuyển nhượng tài sản.” Uyển Nhu tỏ ra bình tĩnh, nhưng bên trong cô như đang bùng cháy.

Khóe miệng Khanh run rẩy, sự tự tin của cô ta đang dần bị bào mòn.

“Cô không thể làm gì được tôi!” Khanh cố gắng vớt vát, nhưng âm thanh của cô ta đã mất đi sức nặng.

“Đặng Thu Minh, cô đã phạm phải những sai lầm không thể chối cãi.” Uyển Nhu nói, giọng điệu không còn chút nghi ngờ, như thể cô đã nắm trong tay quyền quyết định số phận của cả hai.

“Cô không có quyền đuổi tôi!” Khanh hét lên, nhưng lòng cô ta đã chao đảo.

Uyển Nhu không còn kiên nhẫn nữa: “Cô hãy xem lại bản sao kê tài khoản ngân hàng Lâm Thị, trong đó có ghi rõ số tài khoản của cô.”

Cô giơ lên một tờ giấy khác, ánh mắt cô sắc bén như lưỡi dao.

“Cô sẽ phải trả giá cho hành động này.” Khanh chột dạ, không thể chấp nhận sự thật đang hiện ra trước mắt.

“Tôi không sợ những lời đe dọa của cô.” Uyển Nhu kiên quyết, tiếng nói của cô như một nhạc trưởng điều khiển bản giao hưởng của sự thật.

“Cô không thể làm gì khi mọi thứ đã được ghi nhận và có chứng cứ cụ thể.” Cô tiếp tục, ánh mắt không rời khỏi Khanh.

Bầu không khí càng lúc càng căng thẳng, như thể có một quả bom đang đếm ngược thời gian.

“Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cô!” Khanh gầm lên, sự giận dữ bùng phát như một ngọn núi lửa.

“Đó là điều cô nên chuẩn bị tâm lý.” Uyển Nhu bình tĩnh đáp lại, sắc mặt không còn chút sợ hãi.

“Tôi sẽ báo cáo với cấp trên!” Khanh gào lên, nhưng giờ đây, sự tự tin của cô ta đã tan biến như sương sớm.

Uyển Nhu chỉ nhìn Khanh bằng ánh mắt kiên định: “Cô có thể báo cáo, nhưng tôi đã có những chứng cứ không thể chối cãi.”

“Cô sẽ phải chịu trách nhiệm với hành động của mình.” Uyển Nhu nói, nhấn mạnh từng chữ, như một viên đạn bắn thẳng vào tâm trí Khanh.

“Cô đã không chỉ đe dọa tôi, mà còn làm tổn thương cả danh tiếng của Lâm Thị!”

“Cô sẽ phải trả giá cho điều đó.”

Những lời này như một bản án dành cho Khanh, khiến cô ta không thể rời khỏi sự thật phũ phàng đang bủa vây.

Giờ đây, Uyển Nhu đã lật ngược tình thế, không còn là một thực tập sinh quèn nữa, mà là cô gái mạnh mẽ, dám đương đầu với những cám dỗ và bẩn thỉu của cuộc sống.

“Cô hãy chuẩn bị tinh thần cho những hậu quả sắp tới.” Uyển Nhu kết thúc, ánh mắt cô như một ánh sáng rực rỡ giữa những bóng tối u ám.

Cô đã chiến thắng trong cuộc chiến này, nhưng cuộc chiến với những âm mưu đen tối vẫn chưa kết thúc.

Uyển Nhu biết rằng, cô sẽ phải tiếp tục đứng lên, chiến đấu cho danh dự và tương lai của chính mình.

Đến cuối buổi, lời xin lỗi không còn là một câu nói qua loa trước đám đông. Quyết định xử lý được đọc thành văn bản, những người từng hùa theo phải ký xác nhận, còn kẻ đứng sau toàn bộ màn vu oan bị buộc rời khỏi vị trí ngay tại chỗ. Không ai còn dám gọi chiến thắng ấy là may mắn.

Nhân vật chính đứng lại thêm vài giây sau khi căn phòng vãn người. Anh không cười lớn, cũng không cần khoe khoang. Chỉ khi bàn tay chạm vào tập hồ sơ đã nhàu mép, anh mới hiểu: thứ được lấy lại không chỉ là danh dự, mà là quyền được ngẩng đầu bước tiếp.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...