Chương 6: Âm Mưu Bị Vạch Trần

Ánh nắng từ những ô cửa sổ lớn của văn phòng tầng 12 tòa nhà Lâm Thị chiếu rọi vào không gian, tạo nên những mảng sáng tối lấp lánh trên sàn nhà sáng bóng.

Lâm Uyển Nhu ngồi đối diện máy tính, nhưng tâm trí cô không còn tập trung vào báo cáo tài chính mà đang dồn hết vào những âm thanh lén lút xung quanh.

Đột nhiên, cánh cửa văn phòng mở ra với một tiếng “cạch” mạnh, Đặng Thu Minh xuất hiện, ánh mắt sắc lạnh như dao, khiến không khí trong phòng trở nên nặng nề.

“Cô tưởng mình có thể qua mặt tôi dễ dàng như vậy sao?” Khanh quát, giọng nói sắc nhọn như lưỡi dao.

Uyển Nhu không hề sợ hãi, cô ngẩng đầu, đôi mắt sáng như sao, kiên định đáp lại: “Tôi không làm gì sai, tất cả chỉ là sự thật.”

Khanh mỉm cười, nhưng nụ cười đó không mang theo một chút thiện cảm nào.

“Cô thật sự nghĩ rằng mình có thể tìm được sự hỗ trợ từ ai đó trong cái đám nhân viên này?”

Cô cảm nhận được sự đe dọa từ ánh mắt của Khanh, nhưng trong lòng Uyển Nhu lại tràn đầy quyết tâm.

“Tôi không cần phải chứng minh gì với cô.

Tôi có đủ chứng cứ để bảo vệ quyền lợi của mình.”

Khanh tiến lại gần, đôi tay siết chặt thành nắm đấm, khuôn mặt cô ta nhợt nhạt vì cơn tức giận.

“Cô không biết mình đang đối đầu với ai đâu, tôi sẽ khiến cô phải trả giá.”

Uyển Nhu đứng dậy, ánh mắt đầy quyết tâm, cô không thể để cho Khanh lấn lướt mình.

“Tôi sẽ không để cô hạ bệ tôi.

Tôi sẽ tìm ra sự thật.”

Khanh cười khẩy, “Cô đang mơ mộng, những gì cô đang làm chỉ là tự bôi nhọ bản thân.”

“Nếu cô muốn nói về bôi nhọ, thì hãy nhìn lại bản thân mình đi, Khanh.”

Uyển Nhu nói, giọng điệu sắc bén, cô không thể để sự ganh ghét của Khanh khiến mình sợ hãi.

Khanh nắm chặt tay, cô ta quay lưng bỏ đi, nhưng không quên để lại một lời đe dọa.

“Tôi sẽ không để yên đâu.”

Uyển Nhu nhìn theo bóng dáng của Khanh, lòng đầy lo lắng nhưng cũng không thiếu kiên định.

“Mình cần phải tìm ra bằng chứng trước khi Khanh thực hiện kế hoạch của mình.”

Cô quay lại máy tính, lòng đầy quyết tâm.

Ngay lập tức, cô mở thư điện tử và tìm kiếm các tài liệu liên quan đến dự án trăm tỷ mà Khanh đang cố gắng cướp lấy.

Đầu óc cô quay cuồng với những con số và thông tin, nhưng mỗi giây trôi qua đều như một cuộc chiến sinh tử.

“Không thể chậm trễ, mình phải hành động ngay.”

Uyển Nhu quyết định gọi cho Lục Dạ Minh, giám đốc điều hành, người luôn hỗ trợ cô trong những lúc khó khăn.

“Alo, Dạ Minh à, tôi cần sự giúp đỡ.”

Giọng nói của Dạ Minh từ đầu dây bên kia vang lên trầm ấm, “Có chuyện gì vậy?”

“Đặng Thu Minh đang lên kế hoạch lừa đảo và tôi cần chứng cứ để bảo vệ tài sản của mình.”

Dạ Minh im lặng một chút, sau đó nói: “Đừng lo, tôi sẽ giúp cô thu thập mọi thông tin cần thiết.”

Uyển Nhu cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng cô biết rằng thời gian không còn nhiều.

“Cảm ơn anh, tôi sẽ gửi cho anh tài liệu mà tôi đã tìm được.”

Cô nhanh chóng gửi tập tin ghi âm và bản sao kê tài khoản ngân hàng của Lâm Thị cho Dạ Minh, lòng đầy hy vọng.

“Tôi đã gửi xong, hãy kiểm tra và cho tôi biết ý kiến của anh.”

“Rồi, tôi sẽ xem xét ngay.” Dạ Minh đáp, giọng nói chắc chắn khiến Uyển Nhu cảm thấy an tâm hơn.

Sau khi cúp máy, cô quay lại với máy tính, nhưng sự căng thẳng không hề giảm đi, mà ngược lại, lại tăng lên gấp bội.

Khanh sẽ không ngồi yên đâu, cô biết rõ điều đó.

“Mình cần phải chuẩn bị cho mọi tình huống.”

Uyển Nhu lục lại những tài liệu cũ, tìm kiếm mọi thông tin có thể giúp cô trong cuộc chiến này.

Giữa lúc căng thẳng, cô chợt nhớ đến camera an ninh trong văn phòng, nơi có thể ghi lại mọi hành động của Khanh.

“Đúng rồi, mình cần trích xuất đoạn video đó.”

Cô nhanh chóng gọi cho bộ phận IT, yêu cầu họ giúp đỡ trong việc lấy lại dữ liệu từ camera.

“Xin chào, tôi cần trích xuất video từ camera an ninh trong văn phòng của mình.”

Giọng nói từ đầu dây bên kia trả lời: “Được, nhưng phải có sự cho phép của quản lý.”

Uyển Nhu không ngần ngại, cô ngay lập tức phản hồi: “Tôi là thực tập sinh của giám đốc, hãy làm ngay đi.”

“Vâng, tôi sẽ làm ngay.”

Đầu óc cô quay cuồng với kế hoạch, nhưng trong lòng vẫn không ngừng lo lắng về Khanh.

“Mình phải nhanh chóng hành động trước khi quá muộn.”

Những giây phút trôi qua như hàng thế kỷ, cô cảm thấy như đang ở trên bờ vực của một cuộc chiến không thể lùi bước.

Cuối cùng, khi đã thu thập đủ các tài liệu cần thiết, Uyển Nhu ngồi lại, nhắm mắt lại để lấy lại bình tĩnh.

“Mọi thứ sẽ ổn thôi, mình sẽ không để cho Khanh thắng.”

Cô mở mắt, nụ cười tự tin hiện lên trên gương mặt.

“Giờ là lúc mình phải đối mặt với Khanh một lần nữa.”

Với tất cả những bằng chứng trong tay, cô quyết định sẽ không chỉ đứng im chờ đợi mà sẽ chủ động tấn công.

Những âm thanh từ bên ngoài vọng vào, tiếng còi xe, tiếng người qua lại, nhưng trong lòng Uyển Nhu chỉ có một ý chí duy nhất: không bao giờ bỏ cuộc.

Mọi chuyện sẽ phải kết thúc trong 24 giờ tới, và cô sẽ không để Khanh có cơ hội nào.

Cô đứng dậy, quyết tâm bước ra khỏi văn phòng, để chuẩn bị cho cuộc đối đầu tiếp theo với kẻ thù không đội trời chung của mình.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...