Chương 7: Đối Đầu Kịch Tính Trong Phòng Họp
Ánh đèn neon từ những tấm kính lớn của tòa nhà Lâm Thị phản chiếu xuống sàn gạch bóng loáng.
Lâm Uyển Nhu đứng giữa phòng họp rộng lớn, nơi mà không khí căng thẳng như thể có thể cắt được bằng dao.
Cô cảm nhận được nhịp tim mình đập nhanh như trống, từng nhịp vang vọng trong đầu.
Trước mặt cô, Đặng Thu Minh ngồi đó, nét mặt lạnh lùng và đầy tự mãn.
Cô ta thản nhiên lướt qua tài liệu, như thể mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của mình.
“Uyển Nhu, em có chắc mình muốn tham gia vào cuộc chơi này không?”
Giọng nói của Khanh vang lên, sắc bén như lưỡi dao, khiến Uyển Nhu chợt rùng mình.
“Chị không cần phải lo cho em.”
Cô đáp, giọng điệu bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dậy sóng.
Uyển Nhu đã chuẩn bị kỹ cho cuộc đối đầu này.
Cô nhớ lại những ngày qua, từng chi tiết nhỏ về kế hoạch của Khanh và những mưu mô mà cô ta đã dệt nên.
Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán cô, nhưng cô không cho phép mình yếu đuối.
“Để xem ai là người nắm quyền kiểm soát trong cuộc họp này.”
Cô tự nhủ, ánh mắt kiên quyết.
Ngồi ở vị trí chủ tọa, Lâm Dạ Minh, giám đốc điều hành của Lâm Thị, bước vào phòng họp.
Áo vest đen, tóc vuốt ngược, anh tỏa ra một thần thái mạnh mẽ, như một vị vua trên ngai vàng.
“Chúng ta bắt đầu thôi.”
Giọng anh trầm và đầy sức nặng khiến mọi người im lặng.
Uyển Nhu hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào mắt Lục Dạ Minh.
“Tôi xin trình bày về dự án mà chúng ta đang bàn luận.”
Cô bắt đầu, giọng nói vững vàng, không chút chần chừ.
Khanh liếc nhìn cô với ánh mắt khinh bỉ, nhưng không thể làm gì khi Dạ Minh đã ra hiệu cho cô nói.
“Dự án này có tổng giá trị lên tới 300 tỷ, và tôi sẽ chứng minh rằng nguồn gốc tài sản hoàn toàn hợp pháp.”
Cô tiếp tục, đưa ra các tài liệu đã chuẩn bị từ trước.
“Đây là bản sao kê tài khoản ngân hàng của Lâm Thị.”
Cô chỉ tay vào tài liệu, lòng đầy tự tin.
“Số tiền này đã được chuyển vào tài khoản dự án và hoàn toàn có thể chứng minh.”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô, sự chú ý như lôi cuốn mọi người vào cuộc chiến này.
Khanh bắt đầu lộ rõ sự lo lắng, cô ta nhanh chóng phản bác.
“Nhưng nguồn gốc của số tiền này vẫn còn là một dấu hỏi lớn.”
“Em có thể chứng minh điều đó không?”
Uyển Nhu không hề nao núng, “Tôi có bản ghi âm cuộc đàm phán giữa chị và đối tác, nơi mà chị đã cam kết về dự án này.”
Cô lấy ra chiếc USB, chìa ra trước mặt Khanh.
“Chị có muốn nghe không?”
Nét mặt Khanh đã chuyển từ tự mãn sang lo lắng, cô ta không dám nhìn vào mắt Uyển Nhu.
“Đừng có mơ mộng, Uyển Nhu!”
Khanh gằn giọng, nhưng Uyển Nhu biết, sự tự tin của cô đã bắt đầu làm lung lay bức tường kiêu ngạo của cô ta.
Dạ Minh nhìn thẳng vào Uyển Nhu, ánh mắt anh chứa đựng sự đánh giá cao.
“Tiếp tục đi.”
Uyển Nhu cảm thấy như được tiếp thêm sức mạnh, cô quay lại hướng về phía mọi người trong phòng.
“Và đây là video trích xuất từ camera an ninh, ghi lại hành vi giả mạo chữ ký của Khanh.”
Cô nhấn nút phát, màn hình lập tức hiện lên hình ảnh Khanh đang ký tên vào một tài liệu mà không có sự đồng ý của Uyển Nhu.
Căn phòng như ngưng đọng, mọi người đều thở phào trước sự thật phơi bày.
Khanh không còn cách nào để biện minh, cô ta đứng dậy, khuôn mặt đã tái xanh.
“Đây là một trò lừa đảo!”
Cô ta hét lên, không còn giữ được bình tĩnh.
“Tôi sẽ kiện cô!”
Uyển Nhu không hề sợ hãi, “Chị có thể kiện, nhưng sự thật đã ở đây, và tôi không có gì để che giấu.”
“Hãy nhớ, chị không chỉ đối đầu với tôi, mà còn với cả tập đoàn Lâm Thị.”
Cô thẳng thắn, lòng đầy quyết tâm.
Dạ Minh đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh nhìn Khanh.
“Đặng Thu Minh, tôi sẽ không dung thứ cho những hành động bẩn thỉu này.”
“Chị sẽ phải chịu trách nhiệm về những gì đã làm.”
Khanh lùi lại, không còn tự tin như trước.
Uyển Nhu cảm thấy như một cơn bão đã qua đi, nhưng sóng gió vẫn chưa kết thúc.
“Đây mới chỉ là khởi đầu.”
Cô nghĩ thầm, lòng tràn đầy quyết tâm.
Cô đã chiến thắng một trận, nhưng cuộc chiến vẫn còn dài phía trước.
Và cô biết, chính mình sẽ không bao giờ lùi bước.