Chương 7: Đêm Nha Trang lộng gió và lời hẹn ước dưới trăng

Sau cơn bão nhục nhã tại trung tâm hội nghị, Nha Trang về đêm chìm trong không gian tĩnh lặng lạ thường. Cơn bão ngoài khơi đã tan, chỉ còn lại những cơn gió biển mát rượi thổi qua ban công căn biệt thự sát biển của Thịnh Lâm Group. Trần Hoàng An đứng một mình ngoài ban công, mắt nhìn ra mặt biển đen thẫm lấp lánh ánh trăng bạc. Trên bàn gỗ bên cạnh là tập tài liệu phân tích hóa học và nhật ký thí nghiệm gốc của anh - những vũ khí cuối cùng cho cuộc phản công ngày mai.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên phía sau. Lâm Nhã Đan bước ra ban công, cô đã thay bộ vest công sở bằng chiếc đầm lụa màu xanh nước biển giản dị, mái tóc dài buông xõa tự nhiên trong gió biển. Khuôn mặt cô dưới ánh trăng đẹp đến nghẹt thở, nhưng cũng thoảng chút mệt mỏi sau một ngày đối phó với áp lực từ hội đồng quản trị.

"Anh An, anh vẫn chưa ngủ sao?" Nhã Đan khẽ bước tới đứng bên cạnh anh, tựa hai tay vào lan can ban công.

"Tôi đang chờ đến chín giờ sáng mai." An đáp, giọng trầm ấm điềm tĩnh. "Còn cô, các cổ đông vẫn gây áp lực cho cô chứ?"

Nhã Đan khẽ thở dài, đôi mắt sắc sảo nhìn sâu vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh: "Họ bắt tôi phải chọn giữa việc hủy hợp đồng với anh hoặc bị bãi nhiệm chức CEO. Nhưng tôi đã nói với họ: Tôi tin anh. Không phải vì cha tôi đã được cứu sống, mà vì tôi đã đọc từng trang nhật ký nghiên cứu của anh. Sự trung thực và tri thức của anh không thể bị vấy bẩn bởi những trò tiểu nhân của Đoàn gia."

Nhã Đan quay sang nhìn thẳng vào mắt An, khuôn mặt cô đỏ ửng nhẹ dưới ánh trăng bạc. Cô thầm thì, giọng nói chứa đựng sự chân thành sâu sắc:

"Hoàng An... Đêm nay, tôi muốn đứng đây với anh không phải tư cách là CEO của Thịnh Lâm Group, mà là một người phụ nữ tin tưởng vào người đàn ông của mình. Dù ngày mai có ra sao, tôi cũng sẽ đứng bên cạnh anh đến cùng."

An quay người lại đối diện với cô. Dưới ánh trăng lung linh của vịnh Nha Trang, anh nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay mềm mại của Nhã Đan. Anh cảm nhận được sự ấm áp và sức mạnh tinh thần to lớn từ cô gái lý tính này. Anh khẽ thì thầm:

"Nhã Đan, cảm ơn cô. Cuộc đời tôi đã trải qua nhiều cay đắng, nhưng có được niềm tin của cô là phần thưởng lớn nhất. Ngày mai, tôi sẽ cho cả thế giới thấy niềm tin của cô là hoàn toàn xứng đáng. Đoàn gia và Lê gia sẽ phải quỳ gối trả giá cho tất cả những gì chúng đã gây ra!"

Dưới ánh trăng chứng giám của biển cả Nha Trang, lời hẹn ước thầm lặng giữa hai người đã được gắn kết, chuẩn bị cho một cơn địa chấn kinh hoàng sắp sửa quét sạch mọi kẻ thù vào sáng ngày mai.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...