Chương 9: Sắc lệnh C03 và sự trả giá của kẻ phản bội

Cơn địa chấn thông tin lập tức bùng nổ dữ dội trong phòng họp báo. Đoàn Thế Anh đứng chết trân trên sân khấu, đôi tai ông ta ù đi trước hàng loạt câu hỏi chất vấn đồn dập của các phóng viên báo chí. Đôi chân ông ta bủn rủn, không còn một chút lực nào nâng đỡ cơ thể béo ú đắt tiền của mình nữa. Sắc mặt ông ta xám ngoét không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm làm ướt sũng cả chiếc áo sơ mi Brioni đắt giá.

Đúng lúc đó, cánh cửa Grand Ballroom một lần nữa bị đẩy mở mạnh mẽ. Mười cán bộ công an mặc thường phục bước vào, dẫn đầu là một sĩ quan trung niên giơ cao thẻ ngành màu đỏ chữ vàng của **Cục Cảnh sát Điều tra Tội phạm về Tham nhũng, Kinh tế, Buôn lậu - C03 Bộ Công an**:

"Đoàn Thế Anh! Lê Khắc Huy! Theo quyết định khởi tố số 2026-C03-089 ban hành sáng nay, hai anh bị bắt tạm giam để điều tra về hành vi buôn lậu, trốn thuế, sản xuất hàng giả nguy hại sức khỏe và đưa hối lộ cán bộ nhà nước! Yêu cầu hai người đi theo chúng tôi!"

Tiếng hét thất thanh của Đoàn Mỹ Linh vang lên khi hai chiến sĩ công an tiến lên bục danh dự, rút chiếc còng số 8 bằng thép lạnh lẽo bập mạnh vào cổ tay của Đoàn Thế Anh và Lê Khắc Huy. Tiếng "tách" vang lên khô khốc, đập tan hoàn toàn giấc mộng hào môn của chúng.

Show, don't tell: *Đầu gối của Đoàn Thế Anh hoàn toàn rụng rời, ông ta quỵ sụp xuống sàn gạch men lạnh lẽo, hai tay run lẩy bẩy bám lấy chân chiến sĩ công an, gào khóc thảm thiết trong tuyệt vọng: 'Tôi sai rồi... xin hãy cho tôi cơ hội... con gái tôi... Mỹ Linh cứu cha với!' Thế nhưng chiến sĩ công an lạnh lùng kéo ông ta đứng dậy. Lê Khắc Huy đứng bên cạnh toàn thân run lên bần bật như cầy sấy, chiếc đồng hồ Patek Philippe lấp lánh trên cổ tay bị lệch sang một bên vì còng sắt, mặt hắn xám ngoét như tro tàn.*

Đoàn Mỹ Linh đứng đờ đẫn giữa khán phòng, hai bàn tay cô ta bấu chặt vào cạnh bàn gỗ đến mức các đầu ngón tay rỉ máu đỏ tươi, thấm vào lớp khăn trải bàn màu đỏ. Cô ta loạng choạng bước đến trước mặt Trần Hoàng An, đôi mắt đỏ ngầu nước mắt tuôn rơi, quỳ sụp xuống bãi cát lọt vào qua khe cửa, run rẩy van xin:

"Hoàng An... em sai rồi... xin anh hãy tha thứ cho cha em và anh Huy... Chúng ta đã từng yêu nhau ba năm mà anh... Xin anh hãy cứu Đoàn gia!"

An nhìn cô ta quỳ dưới chân mình bằng ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm. Anh khẽ lùi lại một bước, giọng bình thản không một chút gợn sóng:

"Đoàn Mỹ Linh, khi cô ném mảnh Kỳ Nam tổ truyền của tôi vào sọt rác và đòi sính lễ mười tỷ, cô có nghĩ đến tình nghĩa ba năm không? Khi cha cô hối lộ phong tỏa tài khoản và sản xuất chất độc hại gây ung thư cho đồng bào, các người có nghĩ đến đạo đức không? Pháp luật sẽ phán xét các người, không phải tôi. Đoàn gia đã hoàn toàn kết thúc rồi!"

Công an lạnh lùng áp giải Đoàn Thế Anh và Lê Khắc Huy ra xe thùng dưới sự chứng kiến và ghi hình của hàng trăm phóng viên. Mỹ Linh ngồi sụp dưới sàn phòng tiệc, ôm đầu gối khóc nức nở trong sự ghê tởm và bỏ mặc của tất cả những người xung quanh.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...