Chương 2: Kỳ duyên trên cát và giọt tinh chất giữ mạng
Cơn bão nhiệt đới dữ dội trút nước xuống bãi biển Trần Phú, Nha Trang. Những con sóng bạc đầu cao hàng mét gầm rú đập liên tiếp vào bờ cát vàng. Trần Hoàng An lang thang dưới mưa, toàn thân ướt sũng. Quần áo dính đầy bùn đất từ cú đẩy của đám bảo vệ, vết thương trên tay vẫn còn rỉ máu. Thế nhưng anh không hề cảm thấy lạnh. Trong lòng anh lúc này là một ngọn lửa giận đang bùng cháy dữ dội. Anh đi về phía sọt rác ven bờ biển, nơi anh biết có người vừa dọn dẹp phòng tiệc ném đồ đi. Anh cúi xuống bới đống rác bẩn thỉu, tìm lại chiếc hộp gỗ thô mộc chứa mảnh Kỳ Nam gia truyền.
Khi ngón tay anh chạm vào thớ gỗ mịn màng của Kỳ Nam, thớ gỗ bỗng tỏa ra một luồng sinh khí ấm áp len lỏi qua các kẽ tay đang rỉ máu, xoa dịu vết thương của anh trong tích tắc. An khẽ mỉm cười, cất mảnh Kỳ Nam vào ngực áo sơ mi. Đúng lúc anh định quay lưng rời đi, cách đó không xa bỗng vang lên những tiếng la hét thất thanh giữa tiếng gầm của sóng biển.
"Cứu với! Có ai cứu cha tôi không! Ông nội đột quỵ rồi!"
An quay đầu nhìn lại. Dưới ánh đèn bão lờ mờ của khu resort sát biển, một nhóm người đang vây quanh một cụ già mặc áo lanh trắng đang nằm bất động trên bãi cát. Một cô gái trẻ tuyệt đẹp mặc bộ vest đen cắt may tinh xảo đang quỳ rạp dưới đất, hai tay điên cuồng ép tim cho cụ già. Khuôn mặt cô gái vô cùng xinh đẹp nhưng lạnh lùng sắc sảo, dù lúc này đang tràn ngập sự hoảng loạn tột độ. Đó chính là Lâm Nhã Đan - CEO quyền lực của tập đoàn y dược Thịnh Lâm Group lừng lẫy cả nước, và người đang nằm bất động kia chính là ông nội cô, lão gia Lâm Vạn Hưng.
Vị bác sĩ riêng của gia đình đang dùng máy khử rung tim cầm tay, liên tục shock điện lên lồng ngực lão gia. Tiếng máy kêu tít tít dồn dập, lồng ngực lão gia nảy lên rồi lại rơi xuống vô lực. Vị bác sĩ đo mạch cổ, khuôn mặt xám ngoét, lắc đầu thảm hại:
"CEO Lâm... nhịp tim của lão gia đã hoàn toàn biến mất. Đồng tử bắt đầu giãn nở, không còn phản xạ ánh sáng. Động mạch vành co thắt cấp tính gây sốc tim thể nặng... Tôi xin lỗi, lão gia đã lâm chung rồi!"
"Không! Không thể nào! Cha tôi không thể chết như thế này được!" Lâm Nhã Đan hét lên, nước mắt hòa vào nước mưa tuôn rơi trên gò má trắng bệch. Đôi tay cô vẫn tiếp tục ép tim một cách vô vọng, các đầu ngón tay đã rỉ máu vì bấu xuống cát cứng.
"Tất cả tránh ra! Mau tắt máy shock điện đi!"
An bước tới, giọng nói trầm ấm nhưng vang rền như sấm qua màn mưa, át đi tiếng sóng biển. Anh đẩy nhẹ vị bác sĩ riêng đang đờ đẫn ra bên cạnh, quỳ một chân xuống cát nóng. Nhã Đan ngước lên nhìn anh với ánh mắt đầy cảnh giác: "Anh là ai? Định làm gì cha tôi?"
"Tôi là kỹ sư chưng cất. Cha cô bị co thắt mạch vành cấp tính do hít phải khói trầm giả độc hại của Đoàn gia châm ở buổi tiệc sảnh kế bên. Máy shock điện lúc này chỉ làm cơ tim tổn thương thêm thôi." An điềm tĩnh nói. Anh nhanh tay mở chiếc hộp gỗ, lấy mảnh Kỳ Nam gia truyền ra, dùng chiếc bật lửa khò nhỏ đốt trực tiếp vào thớ gỗ.
Một làn khói mỏng màu hổ phách, mang theo một mùi hương thanh khiết, ấm áp và ngọt ngào sâu thẳm ngay lập tức tỏa ra, dập tắt hoàn toàn mùi khói hóa chất nồng nặc đang lảng vảng xung quanh. An nhỏ một giọt tinh chất Kỳ Nam đặc chế từ lọ thủy tinh nhỏ mang theo người vào dưới lưỡi của lão gia, đồng thời dùng ngón tay ấn mạnh vào huyệt Nhân Trung của ông.
"Cha cô chưa chết. Kỳ Nam khai khiếu thông mạch, giữ mạng tạm thời. Hít sâu vào!" An gầm nhẹ.
Nhã Đan nín thở nhìn chăm chăm vào cha mình. Dưới làn khói Kỳ Nam thuần khiết đang bao bọc lấy cơ thể, lồng ngực của lão gia Lâm Vạn Hưng đột nhiên phập phồng nhẹ. Sắc mặt xám ngoét không còn giọt máu của ông dần dần hồng hào trở lại dưới ánh đèn bão. Mạch cổ của ông khẽ nảy lên một nhịp, rồi mạnh dần, đều đặn như một tiếng chuông chùa vang lên giữa đêm giông bão.