Chương 3: Cô Lễ Tân Và Camera Bị Tắt
Hạnh hẹn Minh ở một quán phở gần ga Hà Nội lúc năm giờ sáng. Cô đội mũ kín, hai tay ôm túi xách trước ngực như thể trong đó có vật dễ vỡ. Trước khi ngồi xuống, cô nhìn quanh ba lần.
Cô kể đêm trước khi HNC rơi, Trần Minh Tuấn đưa một nhóm người lạ vào phòng họp số ba. Họ không đăng ký khách, không đi qua quầy lễ tân, và dùng thang hàng. Hạnh bị yêu cầu tắt camera hành lang mười phút với lý do bảo trì đường truyền.
Minh không trách cô. Anh hỏi cô còn giữ gì không. Hạnh mở điện thoại cũ, cho xem một đoạn ghi âm. Giọng Tuấn rõ ràng: 'Ngày mai cứ để thằng Minh ký trên hệ thống. Nó giỏi thì giỏi, nhưng người nghèo sợ nhất là mẹ bệnh.'
An Nhiên nghe đoạn ghi âm qua tai nghe, lập tức yêu cầu Hạnh đọc lại nguồn tập tin, thời gian tạo và lịch sử sao lưu. Cô không để cảm xúc làm hỏng thủ tục. Mỗi chi tiết phải đứng được trước tòa, trước Ủy ban Chứng khoán và trước cả đội luật sư của quỹ.
Đúng lúc đó, hai người đàn ông mặc vest xám bước vào quán. Một người đặt điện thoại lên bàn Hạnh, màn hình hiện ảnh em trai cô đang tan ca ở Bắc Ninh. Lời đe dọa không cần nói thành câu.
Minh đứng dậy che trước Hạnh, nhưng An Nhiên kéo anh lại. Cô mở loa điện thoại, để đầu dây bên kia là luật sư của công ty kiểm toán và một cán bộ công an kinh tế mà cô vừa báo lịch làm việc. Hai người đàn ông lập tức đổi giọng, giả vờ nhận nhầm bàn rồi rời đi.
Hạnh bật khóc. Minh không an ủi bằng lời hứa suông. Anh viết giấy xác nhận cô là người cung cấp chứng cứ, đề nghị bảo vệ nhân chứng trong đơn gửi cơ quan điều tra. Lần đầu tiên sau hai ngày, Hạnh nhìn anh như nhìn một người có thể thắng.
Nhưng chiến thắng còn xa. Cùng buổi sáng, báo mạng đăng bài 'Thiên tài chứng khoán lộ mặt lừa đảo'. Ảnh Minh bị cắt từ camera hầm gửi xe, đặt cạnh dòng chữ đỏ chói. Trần Minh Tuấn đã nổ phát súng truyền thông trước khi chứng cứ kịp đến nơi.
Căng nhất ở chương 3: cô lễ tân và camera bị tắt là nỗi lo rất cụ thể: Hoàng Đức Minh sợ nhất không phải là thua một cuộc cãi vã, mà là để mẹ anh bị lôi vào tin bẩn biến sự thật thành chuyện bên lề. Anh buộc mình ghi lại từng mốc nhỏ: ai có mặt, vật gì được chạm vào, câu nào được nói trước camera. Trong thị trường chứng khoán Hà Nội, chỉ một khoảng trống thủ tục cũng đủ cho Trần Minh Tuấn gọi toàn bộ nỗ lực là dựng chuyện.
Ở nhịp bảo vệ nhân chứng của chương 3: cô lễ tân và camera bị tắt, An Nhiên không cho phép anh hành động theo cơn giận. Cô bắt mọi thứ đi qua chuỗi kiểm soát: mã băm ổ cứng được đối chiếu với camera phòng họp, bản sao được niêm phong, người chứng kiến ký tên ngay tại chỗ. Nhịp làm việc ấy khô khan, nhưng chính sự khô khan làm phe đối diện khó bẻ cong câu chuyện.
Đúng lúc câu chuyện sang chương 3: cô lễ tân và camera bị tắt, Trần Minh Tuấn đánh vào đúng chỗ mềm nhất: Ủy ban yêu cầu chứng cứ gốc. Tin nhắn, cuộc gọi, lời bóng gió và vài gương mặt lạ xuất hiện quanh nhân chứng khiến không khí đặc lại. Hoàng Đức Minh đã có một khoảnh khắc muốn lao thẳng tới đối chất, nhưng tiếng bàn phím gõ gấp nhắc anh rằng nóng vội chỉ tặng thêm chứng cứ giả cho kẻ đang đặt bẫy.
Riêng bằng chứng thứ 1 của chương 3: cô lễ tân và camera bị tắt xoay quanh đoạn ghi âm của Hạnh. Nó không ồn ào, không tạo tiếng nổ ngay, nhưng khi đặt cạnh các mẩu chứng cứ còn lại, nó làm đường dây của Trần Minh Tuấn hiện ra có thứ tự. Một người ngoài có thể chỉ thấy rời rạc; người trong nghề nhìn thấy cùng một bàn tay, cùng một thói quen che dấu, cùng một lỗi nhỏ lặp lại vì quá tự tin.
Sau mốc bảo vệ nhân chứng, Hoàng Đức Minh không còn cố chứng minh mình đáng thương. Anh chuyển từ thế bị kéo đi giải thích sang thế buộc đối phương trả lời câu hỏi cụ thể. Ai sửa dữ liệu? Ai hưởng lợi? Ai ký lệnh? Vì sao mã băm ổ cứng lại trùng với thời điểm mẹ anh bị lôi vào tin bẩn? Mỗi câu hỏi là một cái nêm đóng vào bức tường im lặng.
Khi bảng điện đỏ rực phủ lên phần kết của chương 3: cô lễ tân và camera bị tắt, An Nhiên nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt những người từng nghi ngờ. Họ chưa hẳn đứng về phía Hoàng Đức Minh, nhưng đã bắt đầu sợ rằng mình bị Trần Minh Tuấn dùng làm khán giả cho một màn kịch. Chỉ cần nỗi sợ ấy đổi hướng, cán cân đã nhích sang phía sự thật. Từ đây, chương không còn là lời giải thích đơn tuyến mà có đủ lực đẩy để bước sang màn phản công kế tiếp.