Chương 12: Bảng Điện Xanh Sau Cơn Bão
Một tuần sau, HNC giao dịch trở lại. Giá không tăng kịch trần như truyện cổ tích, nhưng không còn rơi tự do. Công ty công bố hợp đồng xuất khẩu là thật, tin hủy hợp đồng là giả, và cơ quan quản lý phong tỏa tài khoản liên quan đến quỹ Phương Bắc.
Minh được mời trở lại với tư cách cố vấn phục hồi danh mục cho nhóm nhà đầu tư bị thiệt hại. Anh từ chối ghế giám đốc quỹ mới, chỉ nhận quyền truy cập dữ liệu và một điều kiện: mọi lệnh xử lý tài sản phải được công khai cho người góp vốn theo ngày.
An Nhiên ký báo cáo cuối cùng. Trong phần kết luận, cô không dùng những chữ hoa mỹ. Cô ghi rõ: Hoàng Đức Minh không thực hiện lệnh thao túng; hệ thống kiểm soát nội bộ của quỹ Phương Bắc bị lợi dụng có chủ đích; cần chuyển hồ sơ sang điều tra hình sự.
Mẹ Minh đến phòng giao dịch lần đầu sau biến cố. Bà đặt túi trái cây lên bàn, bối rối trước những màn hình lớn. Bác nhà đầu tư từng hỏi tiền dưỡng già bước tới xin lỗi. Minh đỡ ông dậy, nói người cần xin lỗi không phải ông.
Tin tức gọi Minh là 'thần tài chứng khoán'. Anh không thích danh xưng đó. Thần tài nghe như may mắn, còn những gì anh trải qua là những đêm đọc log đến rát mắt, những lần bị đe dọa, và cả nỗi sợ mẹ mình bị kéo vào trò bẩn.
Trần Minh Tuấn bị khởi tố. Công ty tư vấn Cầu Giấy bị phong tỏa tài khoản. Trưởng phòng IT khai nhận đổi lấy cổ phần ưu đãi và một căn hộ. Chuỗi domino đổ chậm, nhưng đổ thật.
Chiều muộn, Minh đứng trước bảng điện đã bớt đỏ. An Nhiên hỏi anh sau chuyện này sẽ làm gì. Minh nói anh muốn mở một nền tảng cảnh báo lệnh bất thường miễn phí cho nhà đầu tư nhỏ. Cô nhướng mày, nhắc anh miễn phí không có nghĩa là dễ sống.
Minh mỉm cười. Anh đã học đủ về cái giá của sự im lặng. Nếu thị trường là đấu trường, thì người bình thường cũng cần một tấm khiên. Và lần này, anh sẽ tự rèn nó bằng dữ liệu không ai có thể xóa trong bóng tối.
Điểm khiến nhịp truyện này nặng hơn trong chương 12: bảng điện xanh sau cơn bão là nỗi lo rất cụ thể: Hoàng Đức Minh sợ nhất không phải là thua một cuộc cãi vã, mà là để Ủy ban yêu cầu chứng cứ gốc biến sự thật thành chuyện bên lề. Anh buộc mình ghi lại từng mốc nhỏ: ai có mặt, vật gì được chạm vào, câu nào được nói trước camera. Trong thị trường chứng khoán Hà Nội, chỉ một khoảng trống thủ tục cũng đủ cho Trần Minh Tuấn gọi toàn bộ nỗ lực là dựng chuyện.
Từ hướng đấu thủ tục của chương 12: bảng điện xanh sau cơn bão, An Nhiên không cho phép anh hành động theo cơn giận. Cô bắt mọi thứ đi qua chuỗi kiểm soát: sao kê ký quỹ được đối chiếu với dấu thời gian server, bản sao được niêm phong, người chứng kiến ký tên ngay tại chỗ. Nhịp làm việc ấy khô khan, nhưng chính sự khô khan làm phe đối diện khó bẻ cong câu chuyện.
Giữa vòng siết của chương 12: bảng điện xanh sau cơn bão, Trần Minh Tuấn đánh vào đúng chỗ mềm nhất: nhà đầu tư đòi tiền. Tin nhắn, cuộc gọi, lời bóng gió và vài gương mặt lạ xuất hiện quanh nhân chứng khiến không khí đặc lại. Hoàng Đức Minh đã có một khoảnh khắc muốn lao thẳng tới đối chất, nhưng ánh kính của phòng họp số ba nhắc anh rằng nóng vội chỉ tặng thêm chứng cứ giả cho kẻ đang đặt bẫy.
Riêng bằng chứng thứ 1 của chương 12: bảng điện xanh sau cơn bão xoay quanh biên bản niêm phong chống phản bác. Nó không ồn ào, không tạo tiếng nổ ngay, nhưng khi đặt cạnh các mẩu chứng cứ còn lại, nó làm đường dây của Trần Minh Tuấn hiện ra có thứ tự. Một người ngoài có thể chỉ thấy rời rạc; người trong nghề nhìn thấy cùng một bàn tay, cùng một thói quen che dấu, cùng một lỗi nhỏ lặp lại vì quá tự tin.
Khi vượt qua phần đấu thủ tục, Hoàng Đức Minh không còn cố chứng minh mình đáng thương. Anh chuyển từ thế bị kéo đi giải thích sang thế buộc đối phương trả lời câu hỏi cụ thể. Ai sửa dữ liệu? Ai hưởng lợi? Ai ký lệnh? Vì sao sao kê ký quỹ lại trùng với thời điểm Ủy ban yêu cầu chứng cứ gốc? Mỗi câu hỏi là một cái nêm đóng vào bức tường im lặng.
Khi mùi cà phê nguội trong phòng giao dịch phủ lên phần kết của chương 12: bảng điện xanh sau cơn bão, An Nhiên nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt những người từng nghi ngờ. Họ chưa hẳn đứng về phía Hoàng Đức Minh, nhưng đã bắt đầu sợ rằng mình bị Trần Minh Tuấn dùng làm khán giả cho một màn kịch. Chỉ cần nỗi sợ ấy đổi hướng, cán cân đã nhích sang phía sự thật. Từ đây, chương không còn là lời giải thích đơn tuyến mà có đủ lực đẩy để bước sang màn phản công kế tiếp.