Chương 12: Bảng Điện Xanh Sau Cơn Bão
Một tuần sau, HNC giao dịch trở lại. Giá không tăng kịch trần như truyện cổ tích, nhưng không còn rơi tự do. Công ty công bố hợp đồng xuất khẩu là thật, tin hủy hợp đồng là giả, và cơ quan quản lý phong tỏa tài khoản liên quan đến quỹ Phương Bắc.
Minh được mời trở lại với tư cách cố vấn phục hồi danh mục cho nhóm nhà đầu tư bị thiệt hại. Anh từ chối ghế giám đốc quỹ mới, chỉ nhận quyền truy cập dữ liệu và một điều kiện: mọi lệnh xử lý tài sản phải được công khai cho người góp vốn theo ngày.
An Nhiên ký báo cáo cuối cùng. Trong phần kết luận, cô không dùng những chữ hoa mỹ. Cô ghi rõ: Hoàng Đức Minh không thực hiện lệnh thao túng; hệ thống kiểm soát nội bộ của quỹ Phương Bắc bị lợi dụng có chủ đích; cần chuyển hồ sơ sang điều tra hình sự.
Mẹ Minh đến phòng giao dịch lần đầu sau biến cố. Bà đặt túi trái cây lên bàn, bối rối trước những màn hình lớn. Bác nhà đầu tư từng hỏi tiền dưỡng già bước tới xin lỗi. Minh đỡ ông dậy, nói người cần xin lỗi không phải ông.
Tin tức gọi Minh là 'thần tài chứng khoán'. Anh không thích danh xưng đó. Thần tài nghe như may mắn, còn những gì anh trải qua là những đêm đọc log đến rát mắt, những lần bị đe dọa, và cả nỗi sợ mẹ mình bị kéo vào trò bẩn.
Trần Minh Tuấn bị khởi tố. Công ty tư vấn Cầu Giấy bị phong tỏa tài khoản. Trưởng phòng IT khai nhận đổi lấy cổ phần ưu đãi và một căn hộ. Chuỗi domino đổ chậm, nhưng đổ thật.
Chiều muộn, Minh đứng trước bảng điện đã bớt đỏ. An Nhiên hỏi anh sau chuyện này sẽ làm gì. Minh nói anh muốn mở một nền tảng cảnh báo lệnh bất thường miễn phí cho nhà đầu tư nhỏ. Cô nhướng mày, nhắc anh miễn phí không có nghĩa là dễ sống.
Minh mỉm cười. Anh đã học đủ về cái giá của sự im lặng. Nếu thị trường là đấu trường, thì người bình thường cũng cần một tấm khiên. Và lần này, anh sẽ tự rèn nó bằng dữ liệu không ai có thể xóa trong bóng tối.
Hai tuần sau, Ủy ban gửi văn bản xác nhận giai đoạn xác minh ban đầu đã hoàn tất.
Văn bản không gọi Minh là anh hùng và cũng không dùng hai chữ “thần tài”.
Nó chỉ ghi những điều đủ quan trọng: lệnh thao túng không xuất phát từ tài khoản nghiệp vụ của Hoàng Đức Minh, dữ liệu kiểm soát tại quỹ Phương Bắc đã bị can thiệp và hồ sơ liên quan đến Trần Minh Tuấn được tách sang quá trình điều tra.
Minh đọc xong rồi gập giấy lại.
An Nhiên hỏi:
“Anh chờ câu này bao lâu rồi?”
“Từ ngày họ kéo tôi ra khỏi phòng giao dịch.”
“Sao trông anh không vui?”
Minh nhìn những ô giá xanh đỏ trên màn hình.
“Vì tiền của nhà đầu tư không tự quay về chỉ vì tôi được minh oan.”
Đó là lý do anh giữ lời nhận vai trò cố vấn phục hồi danh mục thay vì quay lại làm giám đốc.
Những tuần sau, Minh cùng nhóm kiểm soát rà từng tài khoản bị ảnh hưởng, tách lệnh hợp lệ khỏi lệnh bất thường và công khai báo cáo theo ngày cho người góp vốn.
Có người mất tiền thật.
Có người chỉ kịp giữ lại phần còn lại.
Minh không hứa hoàn lại những gì thị trường đã lấy đi.
Anh chỉ hứa không để ai bị giấu dữ liệu lần nữa.
Bác nhà đầu tư từng mang tiền dưỡng già đến quỹ ghé phòng giao dịch thêm một lần.
Ông không xin lỗi nữa.
Ông đưa Minh một túi cam rồi hỏi:
“Cậu có chắc cái nền tảng cảnh báo mà cậu nói người già dùng được không?”
“Nếu bác dùng không được thì cháu sửa.”
“Tôi không rành điện thoại đâu.”
“Vậy càng tốt. Bác là người test khó nhất.”
An Nhiên nghe thấy, quay đi để giấu nụ cười.
Minh bắt đầu xây công cụ cảnh báo từ chính những lỗi đã khiến anh bị gài: lệnh vượt ngưỡng bất thường, thay đổi ký quỹ sát giờ, tài khoản quản trị sửa dữ liệu và chênh lệch giữa log máy chủ với báo cáo gửi khách hàng.
An Nhiên phụ trách điều kiện sử dụng và quyền riêng tư.
Cô gạch bỏ câu quảng cáo “phát hiện mọi hành vi thao túng”.
“Không phần mềm nào hứa được chuyện đó.”
Minh sửa thành: “Giúp nhà đầu tư nhìn thấy dấu hiệu bất thường sớm hơn.”
“Câu này được.”
Ba tháng sau, phiên bản thử nghiệm mở cho một nhóm nhỏ nhà đầu tư cá nhân.
Nó không dự đoán cổ phiếu tăng hay giảm.
Nó chỉ báo khi có thứ đáng để người dùng dừng lại và hỏi thêm.
Minh thấy như vậy đủ.
Trần Minh Tuấn và những người liên quan tiếp tục chịu trách nhiệm trong quy trình pháp lý của họ.
Minh không theo dõi từng phiên xử để lấy cảm giác chiến thắng.
Anh đã học một điều: nếu cứ nhìn mãi kẻ đã đẩy mình xuống, người ta sẽ quên nhìn con đường mình đang đi lên.
Một chiều, bảng điện HNC đóng cửa trong sắc xanh nhẹ.
Mẹ Minh gọi hỏi tối có về ăn cơm không.
Anh nhìn đồng hồ rồi đóng máy tính.
“Con về.”
An Nhiên thu tập hồ sơ, đi cùng anh ra thang máy.
“Ngày mai?” cô hỏi.
“Ngày mai làm tiếp.”
Không phải một màn phản công mới.
Chỉ là một ngày làm việc bình thường sau khi cơn bão đã qua.
Và với Hoàng Đức Minh, bình thường cuối cùng mới là thứ đáng giữ nhất.
— HẾT —