Chương 4: Phiên Giải Trình Ở Ủy Ban

Phòng giải trình của Ủy ban Chứng khoán không ồn ào như sàn giao dịch. Sự im lặng ở đó nặng hơn, vì mỗi câu nói đều có thể thành căn cứ xử phạt hoặc chuyển hồ sơ hình sự.

Trần Minh Tuấn đến cùng ba luật sư. Ông ta đặt trước mặt hội đồng một bản báo cáo dày, trong đó Minh bị mô tả là nhân viên bất mãn, có động cơ trả thù sau khi bị từ chối thưởng cuối năm. Họ còn đưa bảng sao kê nợ viện phí của mẹ Minh để chứng minh anh cần tiền.

Minh nắm chặt tay dưới bàn. Đòn này bẩn, nhưng hiệu quả. Một vài thành viên hội đồng nhìn anh khác đi. Nợ bệnh viện, lệnh bán giả, OTP từ điện thoại cá nhân: ghép lại đủ thành câu chuyện mà Tuấn muốn mọi người tin.

An Nhiên xin trình bày trước. Cô không nói về nhân cách Minh. Cô chiếu bảng đối chiếu mã băm ổ cứng, log routing server và lịch tắt camera. Ba đường dữ liệu độc lập cùng chỉ về phòng họp số ba. Nếu Minh đang ở tầng hầm, anh không thể đồng thời thao tác từ mạng nội bộ phòng đó.

Luật sư của Tuấn phản bác rằng dữ liệu sao lưu cá nhân không hợp lệ. Nhiên chờ câu ấy. Cô đưa biên bản niêm phong, video bàn giao và mã kiểm tra trùng với bản backup tự động từ nhà cung cấp hạ tầng cloud. Cả phòng lật tài liệu nghe tiếng giấy sắc như dao.

Minh tiếp tục mở sơ đồ dòng tiền. Tài khoản tài xế của Tuấn nhận tiền ngay sau cú bán tháo, rồi chuyển qua công ty tư vấn Cầu Giấy. Giao dịch được chia nhỏ dưới ngưỡng cảnh báo, nhưng phí chuyển khoản và địa chỉ IP đăng nhập lại giống nhau.

Tuấn bắt đầu mất bình tĩnh. Ông ta nói Minh đánh cắp bí mật thương mại. Minh nhìn thẳng vào ông ta, đáp rằng bí mật thương mại không bao gồm việc dùng tài khoản khách hàng làm mồi câu. Một thành viên hội đồng gõ bút xuống bàn, yêu cầu hai bên giữ trật tự.

Phiên giải trình tạm dừng để xác minh thêm. Trước khi ra ngoài, Tuấn ghé sát Minh thì thầm: 'Cậu nghĩ có dữ liệu là đủ à? Ngày mai HNC còn một nhịp rơi nữa. Lần này, khách hàng sẽ tự xé xác cậu.' Minh hiểu ông ta vẫn còn đòn cuối trên thị trường.

Điểm khiến nhịp truyện này nặng hơn trong chương 4: phiên giải trình ở ủy ban là nỗi lo rất cụ thể: Hoàng Đức Minh sợ nhất không phải là thua một cuộc cãi vã, mà là để Ủy ban yêu cầu chứng cứ gốc biến sự thật thành chuyện bên lề. Anh buộc mình ghi lại từng mốc nhỏ: ai có mặt, vật gì được chạm vào, câu nào được nói trước camera. Trong thị trường chứng khoán Hà Nội, chỉ một khoảng trống thủ tục cũng đủ cho Trần Minh Tuấn gọi toàn bộ nỗ lực là dựng chuyện.

Từ hướng đấu thủ tục của chương 4: phiên giải trình ở ủy ban, An Nhiên không cho phép anh hành động theo cơn giận. Cô bắt mọi thứ đi qua chuỗi kiểm soát: dấu thời gian server được đối chiếu với log lệnh, bản sao được niêm phong, người chứng kiến ký tên ngay tại chỗ. Nhịp làm việc ấy khô khan, nhưng chính sự khô khan làm phe đối diện khó bẻ cong câu chuyện.

Giữa vòng siết của chương 4: phiên giải trình ở ủy ban, Trần Minh Tuấn đánh vào đúng chỗ mềm nhất: nhà đầu tư đòi tiền. Tin nhắn, cuộc gọi, lời bóng gió và vài gương mặt lạ xuất hiện quanh nhân chứng khiến không khí đặc lại. Hoàng Đức Minh đã có một khoảnh khắc muốn lao thẳng tới đối chất, nhưng ánh kính của phòng họp số ba nhắc anh rằng nóng vội chỉ tặng thêm chứng cứ giả cho kẻ đang đặt bẫy.

Riêng bằng chứng thứ 1 của chương 4: phiên giải trình ở ủy ban xoay quanh biên bản niêm phong chống phản bác. Nó không ồn ào, không tạo tiếng nổ ngay, nhưng khi đặt cạnh các mẩu chứng cứ còn lại, nó làm đường dây của Trần Minh Tuấn hiện ra có thứ tự. Một người ngoài có thể chỉ thấy rời rạc; người trong nghề nhìn thấy cùng một bàn tay, cùng một thói quen che dấu, cùng một lỗi nhỏ lặp lại vì quá tự tin.

Khi vượt qua phần đấu thủ tục, Hoàng Đức Minh không còn cố chứng minh mình đáng thương. Anh chuyển từ thế bị kéo đi giải thích sang thế buộc đối phương trả lời câu hỏi cụ thể. Ai sửa dữ liệu? Ai hưởng lợi? Ai ký lệnh? Vì sao dấu thời gian server lại trùng với thời điểm Ủy ban yêu cầu chứng cứ gốc? Mỗi câu hỏi là một cái nêm đóng vào bức tường im lặng.

Khi mùi cà phê nguội trong phòng giao dịch phủ lên phần kết của chương 4: phiên giải trình ở ủy ban, An Nhiên nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt những người từng nghi ngờ. Họ chưa hẳn đứng về phía Hoàng Đức Minh, nhưng đã bắt đầu sợ rằng mình bị Trần Minh Tuấn dùng làm khán giả cho một màn kịch. Chỉ cần nỗi sợ ấy đổi hướng, cán cân đã nhích sang phía sự thật. Từ đây, chương không còn là lời giải thích đơn tuyến mà có đủ lực đẩy để bước sang màn phản công kế tiếp.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...