Chương 7: Cuộc Họp Nhà Đầu Tư
Khách sạn ở phố Lý Thường Kiệt kín người trước giờ họp. Nhà đầu tư cá nhân, đại diện ngân hàng, phóng viên tài chính và luật sư chen kín sảnh. Trần Minh Tuấn chọn nơi sang trọng để dựng sân khấu kết tội Minh lần cuối.
Ông ta mở đầu bằng giọng trầm buồn. Ông nói quỹ bị một nhân viên phản bội, rằng ông đau đớn khi phải công khai sự thật, rằng Phương Bắc sẽ bồi thường trong khả năng. Mỗi câu đều được soạn như thông cáo báo chí.
Minh ngồi hàng cuối đến khi tên mình bị gọi. Đám đông quay lại. Có người chửi, có người giơ điện thoại quay. Anh bước lên sân khấu không cầm giấy diễn thuyết, chỉ cầm một USB đã niêm phong và văn bản tiếp nhận chứng cứ của cơ quan điều tra.
Anh không kể khổ. Anh chiếu timeline: tắt camera, giả lập eSIM, tạo máy ảo, đặt lệnh bán, chuyển tiền qua công ty tư vấn, tung tin giả để short vòng hai. Mỗi sự kiện gắn với một nguồn độc lập. Phòng họp dần im đến mức nghe được tiếng máy lạnh.
Tuấn cố ngắt lời, nhưng An Nhiên đứng dậy yêu cầu ban tổ chức lập biên bản vì đây là buổi công bố thông tin cho nhà đầu tư. Cô đọc mã hồ sơ xác minh từ Ủy ban. Luật sư của Tuấn cúi xuống trao đổi gấp, mặt không còn vẻ tự tin.
Đòn quyết định đến từ Hạnh. Cô xuất hiện qua màn hình, giọng run nhưng rõ. Cô xác nhận việc tắt camera và phát đoạn ghi âm gốc. Khi câu 'người nghèo sợ nhất là mẹ bệnh' vang lên, nhiều nhà đầu tư quay sang nhìn Tuấn bằng ánh mắt khác hẳn.
Một bác về hưu đứng dậy. Ông không hỏi Minh có xin lỗi không. Ông hỏi Tuấn tiền của họ đang nằm ở đâu. Câu hỏi ấy làm cả hội trường nổ tung. Những người từng bao vây Minh giờ quay về phía giám đốc quỹ.
Công an kinh tế bước vào trước khi Tuấn kịp rời sân khấu. Minh nhìn ông ta bị yêu cầu bàn giao điện thoại, lòng không nhẹ đi. Anh đã lấy lại sự thật, nhưng tiền của khách hàng vẫn cần được cứu từng đồng.
Dưới bề mặt của chương 7: cuộc họp nhà đầu tư là nỗi lo rất cụ thể: Hoàng Đức Minh sợ nhất không phải là thua một cuộc cãi vã, mà là để mẹ anh bị lôi vào tin bẩn biến sự thật thành chuyện bên lề. Anh buộc mình ghi lại từng mốc nhỏ: ai có mặt, vật gì được chạm vào, câu nào được nói trước camera. Trong thị trường chứng khoán Hà Nội, chỉ một khoảng trống thủ tục cũng đủ cho Trần Minh Tuấn gọi toàn bộ nỗ lực là dựng chuyện.
Ở nhịp đối mặt đám đông của chương 7: cuộc họp nhà đầu tư, An Nhiên không cho phép anh hành động theo cơn giận. Cô bắt mọi thứ đi qua chuỗi kiểm soát: sao kê ký quỹ được đối chiếu với dấu thời gian server, bản sao được niêm phong, người chứng kiến ký tên ngay tại chỗ. Nhịp làm việc ấy khô khan, nhưng chính sự khô khan làm phe đối diện khó bẻ cong câu chuyện.
Khi bước vào phần chương 7: cuộc họp nhà đầu tư, Trần Minh Tuấn đánh vào đúng chỗ mềm nhất: Ủy ban yêu cầu chứng cứ gốc. Tin nhắn, cuộc gọi, lời bóng gió và vài gương mặt lạ xuất hiện quanh nhân chứng khiến không khí đặc lại. Hoàng Đức Minh đã có một khoảnh khắc muốn lao thẳng tới đối chất, nhưng tiếng bàn phím gõ gấp nhắc anh rằng nóng vội chỉ tặng thêm chứng cứ giả cho kẻ đang đặt bẫy.
Riêng bằng chứng thứ 1 của chương 7: cuộc họp nhà đầu tư xoay quanh cuộc họp nhà đầu tư đổi chiều. Nó không ồn ào, không tạo tiếng nổ ngay, nhưng khi đặt cạnh các mẩu chứng cứ còn lại, nó làm đường dây của Trần Minh Tuấn hiện ra có thứ tự. Một người ngoài có thể chỉ thấy rời rạc; người trong nghề nhìn thấy cùng một bàn tay, cùng một thói quen che dấu, cùng một lỗi nhỏ lặp lại vì quá tự tin.
Ở cuối đường đối mặt đám đông, Hoàng Đức Minh không còn cố chứng minh mình đáng thương. Anh chuyển từ thế bị kéo đi giải thích sang thế buộc đối phương trả lời câu hỏi cụ thể. Ai sửa dữ liệu? Ai hưởng lợi? Ai ký lệnh? Vì sao sao kê ký quỹ lại trùng với thời điểm mẹ anh bị lôi vào tin bẩn? Mỗi câu hỏi là một cái nêm đóng vào bức tường im lặng.
Khi bảng điện đỏ rực phủ lên phần kết của chương 7: cuộc họp nhà đầu tư, An Nhiên nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt những người từng nghi ngờ. Họ chưa hẳn đứng về phía Hoàng Đức Minh, nhưng đã bắt đầu sợ rằng mình bị Trần Minh Tuấn dùng làm khán giả cho một màn kịch. Chỉ cần nỗi sợ ấy đổi hướng, cán cân đã nhích sang phía sự thật. Từ đây, chương không còn là lời giải thích đơn tuyến mà có đủ lực đẩy để bước sang màn phản công kế tiếp.