Chương 7: Lời Khai Khiến Đỗ Hạ My Không Còn Chỗ Nấp

Ngày tiếp theo mở ra bằng một cuộc hẹn kín ở một quán cà phê nhỏ gần Landmark 81 và phòng họp ngân hàng BIDV, nơi Đặng Minh Triết tự tay kiểm lại từng trang hồ sơ.

Nhân chứng đến muộn mười bảy phút.

Trên cổ tay họ vẫn còn vết hằn đồng hồ, như vừa trải qua một cuộc giằng co dài trước khi đủ can đảm bước vào.

Đặng Minh Triết nối mốc này với sao kê chuyển nhượng lúc nửa đêm, để người đọc thấy nó thuộc riêng hồ sơ quỹ đầu tư gia tộc và tài sản ở Landmark 81 chứ không phải một lời kể chung chung.

Vũ Thiên Kim đặt ba câu hỏi liên tiếp, câu sau khó hơn câu trước.

Khi người làm chứng trả lời khớp với hồ sơ cũ, cô mới gật đầu rất nhẹ, như vừa đặt thêm một viên đá vào nền móng.

Điểm khó của quỹ đầu tư gia đình là người ngoài chỉ nhìn thấy tiền, còn người trong nghề biết mọi thứ sống chết ở quy trình.

Đặng Minh Triết bắt đầu giải thích cho đội mới cách đọc từng chỉ dấu: số lô, giờ ký, mã lưu trữ, người bàn giao.

Anh không muốn chiến thắng dựa vào may mắn.

Đặng Minh Triết yêu cầu lập biên bản riêng cho một nhân chứng phụ trong hồ sơ quỹ đầu tư gia đình.

Anh không tin trí nhớ khi mọi thứ có thể bị mua chuộc, chỉ tin chữ ký, dấu thời gian và người chứng kiến đủ độc lập.

Tin ấy đến tai Lý Thành Duy vào buổi chiều.

Hắn đang ở trong phòng riêng, tay cầm ly trà nhưng nước sóng sánh tràn ra đĩa.

Vẻ tự tin trên mặt hắn nứt ra từng đường nhỏ.

Đỗ Hạ My gửi một tin nhắn xin gặp riêng, lời lẽ mềm đi bất thường.

Đặng Minh Triết đọc xong chỉ chuyển cho luật sư lưu hồ sơ.

Tình cũ không còn quyền đi đường tắt qua công lý.

Một bản phụ lục được gửi tới nơi lưu trữ ngoài thành phố.

Nếu Lý Thành Duy muốn đốt đường lui, hắn sẽ phải đốt quá nhiều cánh cửa cùng lúc.

Khủng hoảng vẫn chưa buông.

Báo chí đồng loạt đưa tin anh biển thủ quỹ gia đình để lại một khoảng trống dòng tiền, khiến đội của Đặng Minh Triết phải thương lượng từng hóa đơn nhỏ.

Không ai được phép tiêu một đồng chỉ để giữ thể diện.

Biên bản mới được lập thành bốn bản.

Một bản gửi đơn vị thẩm định, một bản lưu tại văn phòng, một bản chuyển cho luật sư, bản cuối cùng đặt trong phong bì niêm phong.

Vũ Thiên Kim kiểm tra mép dán đến lần thứ ba mới cho mang đi.

Trong góc phòng, người phụ trách truyền thông gạch bỏ ba câu quá cay nghiệt khỏi thông cáo.

Đặng Minh Triết gật đầu.

Anh không cần mạt sát để thắng.

Càng bình tĩnh, sự bẩn thỉu của đối thủ càng hiện rõ.

Có lúc căn phòng chỉ còn tiếng bút của Vũ Thiên Kim.

Đặng Minh Triết nhìn bàn tay cô ghi chú, chợt hiểu cô không đứng cạnh anh vì thương hại.

Cô đang chọn một trận chiến mà cô tin có thể thắng bằng kỷ luật.

Đêm ấy, Lý Thành Duy đứng trước cửa sổ căn hộ cao tầng.

Thành phố dưới chân vẫn sáng, nhưng ánh sáng ấy không còn thuộc về hắn.

Mỗi lần điện thoại rung, vai hắn lại giật nhẹ như người nghe tiếng gõ cửa của công an.

Khi chỉ còn hai người, Vũ Thiên Kim hỏi Đặng Minh Triết có từng muốn bỏ cuộc không.

Anh đáp có, nhiều hơn một lần.

Nhưng mỗi lần nghĩ tới cảnh Đỗ Hạ My đứng im khi anh bị lôi ra cửa, anh lại thấy mình không được phép để sự im lặng ấy trở thành bản án cuối.

Ngoài kia, dư luận đổi chiều theo cách rất ồn.

Những người từng mắng Đặng Minh Triết bắt đầu viết rằng họ chỉ muốn chờ sự thật.

Anh không đọc quá lâu.

Sự thật cần người bảo vệ, nhưng không nên nghiện tiếng vỗ tay muộn.

Có một khoảnh khắc cả đội gần như cãi nhau vì áp lực.

Một người muốn công khai ngay, người khác sợ vỡ quy trình.

Đặng Minh Triết để họ nói hết rồi gõ nhẹ lên bàn: "Chúng ta không thắng bằng nóng ruột." Căn phòng dịu xuống từng chút.

Họ đối chiếu từng chữ ký bằng kính phóng đại.

Có chữ ký nghiêng hơn bình thường, có nét móc cuối bị dừng đột ngột.

Những dấu hiệu ấy không đủ làm bằng chứng độc lập, nhưng đủ để chỉ đường tới người cần hỏi tiếp.

Đặng Minh Triết nối mốc này với sao kê chuyển nhượng lúc nửa đêm, để người đọc thấy nó thuộc riêng hồ sơ quỹ đầu tư gia tộc và tài sản ở Landmark 81 chứ không phải một lời kể chung chung.

Trong màn hình camera, Lý Thành Duy cúi xuống nhặt chiếc bút rơi mà phải chống tay lên bàn.

Động tác ấy rất nhanh, nhưng Đặng Minh Triết nhìn ra: đầu gối hắn đã mềm.

Không cần một câu sỉ nhục nào, thân thể hắn đã tự thú trước.

Một chuyên gia ngoài ngành được mời đọc hồ sơ để kiểm tra tính dễ hiểu.

Ông không quen thuật ngữ quỹ đầu tư gia đình, nên chỗ nào ông cau mày, Đặng Minh Triết đánh dấu lại.

Nếu người bình thường không hiểu, phản diện sẽ lợi dụng khoảng mờ đó để la hét.

Khi Đặng Minh Triết chuẩn bị rời văn phòng, luật sư gọi tới.

Giọng ông trầm xuống: "Có người vừa xin tự thú, nhưng họ muốn gặp riêng anh trước." Đặng Minh Triết nhìn Vũ Thiên Kim.

Cả hai đều hiểu đêm nay chưa thể kết thúc.

Điều khiến Lý Thành Duy nguy hiểm không phải hắn thông minh, mà là hắn từng quen được bỏ qua.

Lần này, từng thứ bị bỏ qua được Đặng Minh Triết nhặt lại, đánh số và đặt vào đúng ô.

Ở phía sau, điện thoại của Lý Thành Duy sáng liên tục.

Không cuộc gọi nào mang tin tốt.

Người từng tưởng mình điều khiển ván cờ cuối cùng cũng nghe thấy tiếng quân cờ của chính mình rơi xuống.

Trong riêng chặng này, Đặng Minh Triết không thắng bằng vài câu tuyên bố.

Anh buộc sổ bàn giao két sắt đối chiếu với sao kê chuyển nhượng lúc nửa đêm, để mỗi lời phản bác của Lý Thành Duy đều phải va vào một vật chứng cụ thể của quỹ đầu tư gia tộc và tài sản ở Landmark 81.

Chính chi tiết ấy làm lời khai khiến đỗ hạ my không còn chỗ nấp không còn giống một cảnh có thể bê sang truyện khác.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...