Chương 8: Phong Bì Cổ Phần Được Niêm Phong
Trước khi trời sáng hẳn, Đặng Minh Triết đã có mặt tại phòng sao lưu có máy lạnh chạy rì rì; chiếc cặp tài liệu đặt trên ghế bên cạnh nặng như một lời thề.
Người xuất hiện đầu tiên không phải luật sư, mà là một nhân viên cũ từng im lặng vì sợ mất việc.
Anh ta đặt két lưu trữ chứa camera két sắt, di chúc công chứng, lệnh phong tỏa tài khoản lên bàn, hai tay run đến mức mép giấy va nhẹ vào ly nước.
Vũ Thiên Kim đặt ba câu hỏi liên tiếp, câu sau khó hơn câu trước.
Khi người làm chứng trả lời khớp với hồ sơ cũ, cô mới gật đầu rất nhẹ, như vừa đặt thêm một viên đá vào nền móng.
Đặng Minh Triết dừng lại ở sao kê chuyển nhượng lúc nửa đêm, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Trong lĩnh vực quỹ đầu tư gia đình, uy tín mất đi thường không thể mua lại bằng quảng cáo.
Vì vậy Đặng Minh Triết chọn cách chậm hơn: để từng tài liệu tự nói, từng người làm chứng tự ký, từng cơ quan xác nhận bằng đúng thẩm quyền của họ.
Đặng Minh Triết yêu cầu lập biên bản riêng cho đêm niêm phong chứng cứ.
Anh không tin trí nhớ khi mọi thứ có thể bị mua chuộc, chỉ tin chữ ký, dấu thời gian và người chứng kiến đủ độc lập.
Lý Thành Duy không còn dám ra lệnh bằng giọng lớn.
Hắn nói nhỏ hơn, nhanh hơn, và cứ nhìn về phía cửa kính như sợ có người đang ghi âm sau lưng.
Đỗ Hạ My gửi một tin nhắn xin gặp riêng, lời lẽ mềm đi bất thường.
Đặng Minh Triết đọc xong chỉ chuyển cho luật sư lưu hồ sơ.
Tình cũ không còn quyền đi đường tắt qua công lý.
Đặng Minh Triết dừng lại ở mã camera tầng bảy mươi hai, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Một bản phụ lục được gửi tới nơi lưu trữ ngoài thành phố.
Nếu Lý Thành Duy muốn đốt đường lui, hắn sẽ phải đốt quá nhiều cánh cửa cùng lúc.
Đặng Minh Triết dừng lại ở sổ bàn giao két sắt, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Một nhà cung cấp muốn rút lui.
Đặng Minh Triết không trách họ; anh chỉ gửi bảng tiến độ, cam kết thanh toán và bằng chứng vụ vu khống đang được thụ lý.
Đến khuya, người ấy nhắn lại một chữ: chờ.
Luật sư yêu cầu mọi bản sao phải ghi nơi nhận, giờ nhận và người bàn giao.
Đặng Minh Triết ký từng tờ, cổ tay mỏi nhưng không dừng.
Càng gần thắng, anh càng sợ một sai sót nhỏ làm công sức của cả đội đổ xuống sông.
Một nhân viên trẻ xin lỗi vì từng tin lời Lý Thành Duy.
Đặng Minh Triết không trách, chỉ giao cho cậu kiểm lại phụ lục.
Cách tha thứ của anh không mềm yếu: ai muốn quay về phe sự thật phải làm việc tử tế hơn trước.
Có lúc căn phòng chỉ còn tiếng bút của Vũ Thiên Kim.
Đặng Minh Triết nhìn bàn tay cô ghi chú, chợt hiểu cô không đứng cạnh anh vì thương hại.
Cô đang chọn một trận chiến mà cô tin có thể thắng bằng kỷ luật.
Đặng Minh Triết dừng lại ở sao kê chuyển nhượng lúc nửa đêm, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Đêm ấy, Lý Thành Duy đứng trước cửa sổ căn hộ cao tầng.
Thành phố dưới chân vẫn sáng, nhưng ánh sáng ấy không còn thuộc về hắn.
Mỗi lần điện thoại rung, vai hắn lại giật nhẹ như người nghe tiếng gõ cửa của công an.
Đặng Minh Triết dừng lại ở biên bản mở két có ba người chứng kiến, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Câu chuyện giữa họ không có hoa, không có nhạc nền.
Nó nằm trong tiếng máy in, mùi cà phê nguội và những trang giấy đầy dấu bút đỏ.
Nhưng chính sự thật thà khô ráp ấy khiến Đặng Minh Triết thấy lòng mình bớt lạnh.
Có người đề nghị biến câu chuyện thành màn trả thù rầm rộ.
Đặng Minh Triết lắc đầu.
Anh muốn độc giả của vụ việc nhìn thấy chứng cứ, không phải một anh hùng đang diễn.
Sự bình thản mới là thứ làm Lý Thành Duy khó chịu nhất.
Có một khoảnh khắc cả đội gần như cãi nhau vì áp lực.
Một người muốn công khai ngay, người khác sợ vỡ quy trình.
Đặng Minh Triết để họ nói hết rồi gõ nhẹ lên bàn: "Chúng ta không thắng bằng nóng ruột." Căn phòng dịu xuống từng chút.
Đặng Minh Triết dừng lại ở biên bản mở két có ba người chứng kiến, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Họ đối chiếu từng chữ ký bằng kính phóng đại.
Có chữ ký nghiêng hơn bình thường, có nét móc cuối bị dừng đột ngột.
Những dấu hiệu ấy không đủ làm bằng chứng độc lập, nhưng đủ để chỉ đường tới người cần hỏi tiếp.
Đặng Minh Triết dừng lại ở mã camera tầng bảy mươi hai, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Đỗ Hạ My thì tệ hơn.
Cô ta ngồi trong xe, hai tay xoắn chặt quai túi đến mức móng tay in vệt hằn trên da giả.
Cô từng nghĩ mình chỉ đổi phe để sống tốt hơn, không ngờ cái giá lại là bị cả hai bên xem như vật chứng.
Một chuyên gia ngoài ngành được mời đọc hồ sơ để kiểm tra tính dễ hiểu.
Ông không quen thuật ngữ quỹ đầu tư gia đình, nên chỗ nào ông cau mày, Đặng Minh Triết đánh dấu lại.
Nếu người bình thường không hiểu, phản diện sẽ lợi dụng khoảng mờ đó để la hét.
Đặng Minh Triết dừng lại ở sao kê chuyển nhượng lúc nửa đêm, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Ngay lúc tưởng mọi thứ đã ổn, một email lạ gửi tới hộp thư chung.
Tiêu đề chỉ có ba chữ: "Bản gốc khác." Đặng Minh Triết mở ra, nhìn thấy tên Đỗ Hạ My nằm trong dòng chuyển tiếp cũ.
Anh không hoảng, nhưng ánh mắt lạnh hẳn đi.
Điều khiến Lý Thành Duy nguy hiểm không phải hắn thông minh, mà là hắn từng quen được bỏ qua.
Lần này, từng thứ bị bỏ qua được Đặng Minh Triết nhặt lại, đánh số và đặt vào đúng ô.
Đặng Minh Triết dừng lại ở sổ bàn giao két sắt, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Khi rời phòng sao lưu có máy lạnh chạy rì rì, Đặng Minh Triết ngoái nhìn một lần.
Nơi đó không có ánh hào quang, nhưng đã giữ lại một mảnh sự thật.
Và với anh lúc này, một mảnh sự thật đúng chỗ còn sắc hơn mọi bài diễn thuyết.
Trong riêng chặng này, Đặng Minh Triết không thắng bằng vài câu tuyên bố.
Anh buộc dấu vân tay trên phong bì cổ phần đối chiếu với biên bản mở két có ba người chứng kiến, để mỗi lời phản bác của Lý Thành Duy đều phải va vào một vật chứng cụ thể của quỹ đầu tư gia tộc và tài sản ở Landmark 81.
Chính chi tiết ấy làm phong bì cổ phần được niêm phong không còn giống một cảnh có thể bê sang truyện khác.