Chương 4: Người Vợ Tầm Thường

Trước cuộc gặp, một bài báo bẩn xuất hiện: “CEO VNH — năng lực thật hay ghế mẹ trao?” Bài viết nhắc quá khứ Bảo Châu từng làm nhân viên tư vấn cấp thấp, ám chỉ cô được đưa lên nhờ gia đình.

Khoa đọc bài và nghe trong đầu vang lại chính giọng mình: “Cô ấy không có tham vọng.”

Ba giờ sau, VNH tổ chức họp báo.

Bảo Châu công bố hồ sơ học thuật, quá trình thẩm định sáu tháng, các dự án cô từng tái cấu trúc ở Singapore và Việt Nam.

Cô không gào, không đóng vai nạn nhân.

Cô chỉ để màn hình nói thay.

Rồi cô phát đoạn ghi âm Khoa từng nói với Tú Linh: “Lấy cô ấy là sai lầm lớn nhất đời tôi.” Cả phòng họp báo im lặng.

Khoa đứng phía sau đám đông, ly cà phê nóng tràn lên tay mà không thấy đau.

Đôi khi người ta chỉ thật sự nghe thấy lời mình nói khi nó được phát lại trước thiên hạ.

Nhưng Bảo Châu không gọi tên anh.

Cô kết thúc bằng một câu: “Tôi không phản hồi đời tư.

Tôi phản hồi năng lực.” Câu đó khiến Khoa đau hơn mọi lời mắng chửi.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...