Chương 1: Tờ Giấy Ly Hôn Và Chiếc Ghế CEO

Lê Minh Khoa đặt phong bì trắng lên bàn bếp lúc 7 giờ 12 phút sáng.

Tờ giấy bên trong đã có chữ ký của anh, chỉ chờ thêm chữ ký của Trần Bảo Châu.

Anh không nhìn vợ lâu.

Người đàn ông sắp đi ký hợp đồng lớn luôn có cách gọi sự tàn nhẫn của mình là “quyết đoán”.

Bảo Châu cầm phong bì, không mở.

Cô chỉ hỏi: “Anh chắc chưa?” Khoa đáp rất nhanh: “Anh nghĩ như vậy tốt cho cả hai.” Câu nói rơi xuống giữa mùi trà xanh cô vừa pha, nghe nhạt hơn cả nước nguội.

Bảo Châu gật đầu, cất phong bì vào ngăn kéo.

Cô không khóc, không hỏi Tú Linh là ai, cũng không hỏi vì sao ba tuần nay anh ngủ phòng khách.

Tám giờ bốn mươi, Khoa rời nhà.

Chín giờ đúng, Bảo Châu bước vào phòng họp lớn của VNH Holdings trong bộ vest đen, mái tóc búi thấp, khuôn mặt không có một dấu hiệu nào của người vừa nhận đơn ly hôn.

Trợ lý Hùng đặt trước mặt cô bộ hồ sơ Thiên Phú.

Cô mở trang đầu tiên, thấy tên người phụ trách: Lê Minh Khoa.

Khi cửa phòng họp mở ra, Khoa bước vào với đoàn đàm phán bốn người.

Anh đã chuẩn bị hai tuần cho buổi này.

Anh biết VNH là tập đoàn 12.000 tỷ, biết Chủ tịch là bà Trần Diệu Linh, biết CEO mới rất kín tiếng.

Anh chỉ không biết CEO đó là vợ mình.

Bảo Châu ngẩng đầu.

Bốn giây im lặng đủ để mặt Khoa mất màu.

Cô nói: “Anh Khoa, mời ngồi.” Không phải “anh”, không phải “Khoa”, mà là cách một CEO gọi đại diện đối tác.

Lúc ấy anh mới hiểu, có những người không cần lớn tiếng vẫn đủ khiến cả phòng cúi thấp nhịp thở.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...