Chương 8: Ký Tên Lần Cuối
Tập hồ sơ dày cộp mà vị Chủ tịch Hội đồng Quản trị Trần Diệu Linh đặt trước mặt Khoa hoàn toàn không chứa đựng tài liệu pháp lý.
Đó thực chất chính là một cuốn nhật ký lịch sử ghi lại toàn bộ chặng đường gian truân của thế hệ đi trước đầy xúc động thiêng liêng.
Ngay tại trang đầu tiên đính kèm một bức ảnh đen trắng chụp từ năm hai nghìn lẻ ba tại cổng một nhà máy dệt lớn ở Bắc Ninh.
Một người đàn ông trẻ tuổi đứng hiên ngang trước cổng nhà máy với khuôn mặt giống Lê Minh Khoa đến mức kinh ngạc như hai giọt nước.
"Cha anh, bà Diệu Linh khẽ nói. Lê Văn Thành. Ông ấy từng là người cộng sự đáng tin cậy và kiên cường nhất của tôi trong những ngày đầu tiên tôi bắt tay xây dựng nhà máy dệt Bắc Ninh."
"Ông ấy từng là kỹ sư trưởng của nhà máy đầu tiên tôi xây dựng."
Khoa ngắm nhìn bức ảnh cũ kỹ của cha, giọng nói anh bỗng chốc nghẹn ngào đầy xúc động trước ký ức tuổi thơ ùa về mạnh mẽ.
"Cha tôi đột ngột qua đời do một vụ tai nạn lao động nghiêm trọng xảy ra vào năm tôi vừa tròn mười hai tuổi," anh khẽ khàng nói.
"Sự thật lịch sử đau lòng đằng sau cái chết của cha anh hoàn toàn không phải do một tai nạn lao động bình thường đâu Khoa ạ."
"Ông ấy đã dũng cảm phát hiện ra một đường dây tham ô tài chính quy mô lớn của gã kế toán trưởng nhà máy thời điểm đó."
"Ông ấy quyết định báo cáo toàn bộ sự việc lên ban lãnh đạo nhà máy và đã bị kẻ xấu ra tay hãm hại tàn nhẫn trước khi tôi kịp biết tin."
"Tôi đã dành suốt mười hai năm ròng rã sau đó để nỗ lực tìm kiếm công lý sòng phẳng cho gia đình anh nhưng mọi người đã di chuyển đi nơi khác."
Bà Diệu Linh nhẹ nhàng lật mở các trang tài liệu tiếp theo hiển thị biên bản điều tra nội bộ minh oan cho kỹ sư Lê Văn Thành.
Cùng với đó là lệnh chuyển khoản bồi thường danh dự trị giá lớn gửi đến địa chỉ cũ của gia đình Khoa nhưng bị trả lại do không tìm thấy người nhận.
Khoa lặng lẽ đặt tập hồ sơ lịch sử xuống mặt bàn họp dài, anh im lặng cúi đầu không nói thêm lời nào trong suốt hai phút dài đằng đẵng.
Nước mắt anh khẽ rơi xuống mặt bàn kính trong suốt, lăn dài chậm rãi xua đi toàn bộ những oán hận tích tụ bấy lâu nay trong lòng.
"Hóa ra bà và Bảo Châu đã âm thầm biết rõ về thân thế thực sự của tôi từ trước khi hai đứa quyết định tiến tới hôn nhân sao? anh hỏi."
"Từ khoảnh khắc Bảo Châu về nhà xin phép tôi được kết hôn với một chàng trai trẻ tên Lê Minh Khoa đang làm việc tại Thiên Phú."
"Tôi đã chủ động tiến hành xác minh hồ sơ lý lịch cá nhân của anh ngay trong đêm hôm đó và vô cùng ngỡ ngàng trước sự sắp đặt của số phận."
"Và bà đã quyết định không hề can thiệp hay cấm cản tình cảm của con gái mình đối với một chàng trai nghèo như tôi thời điểm đó?"
"Con gái tôi sở hữu một tư duy lý tính và nhạy bén hơn tôi tưởng tượng rất nhiều, tôi hoàn toàn tin tưởng vào sự lựa chọn sáng suốt của nó."
Cuộc họp Hội đồng Quản trị khẩn cấp của tập đoàn VNH Holdings kéo dài liên tục suốt ba tiếng đồng hồ căng thẳng mệt mỏi tiếp theo.
Phương án đề xuất rót khoản vay hai trăm tỷ hỗ trợ tài chính cho Thiên Phú của Bảo Châu đã xuất sắc nhận được sự đồng thuận tuyệt đối.
Bản hợp đồng thương mại trị giá năm trăm tỷ đồng được thống nhất dời lịch ký kết chính thức sang quý tiếp theo sau khi có báo cáo kiểm toán.
Lê Minh Khoa đại diện cho Thiên Phú đặt bút ký vào biên bản họp khẩn với phong thái đĩnh đạc và lòng biết ơn sâu sắc tột cùng.
Bảo Châu cũng nhẹ nhàng đặt nét bút ký đại diện cho tập đoàn VNH Holdings ở vị trí đối diện cách chữ ký của anh đúng ba mươi phân.
Vào lúc mười tám giờ tối muộn cùng ngày, Khoa ngồi đơn độc bên trong văn phòng làm việc quen thuộc của mình tại Thiên Phú Tower.
Trên mặt bàn làm việc của anh xuất hiện một chiếc hộp nhung nhỏ màu xanh ngọc bích vô cùng tinh tế không ghi rõ tên người gửi.
Anh nhẹ nhàng mở chiếc hộp nhung ra và vô cùng xúc động khi nhìn thấy chiếc nhẫn cưới quen thuộc của Trần Bảo Châu nằm bên trong.
Đó chính là chiếc nhẫn cưới mà cô đã tháo ra đặt lại trên bàn trang điểm vào buổi sáng định mệnh anh gửi tờ đơn xin ly hôn.
Đính kèm bên dưới chiếc nhẫn cưới lấp lánh là một tờ giấy nhỏ nhắn chứa đựng những dòng chữ viết tay vô cùng mềm mại thanh thoát.
"Tờ đơn ly hôn đơn phương của chúng ta sáng ngày hôm đó thực chất em vẫn chưa nộp lên tòa án đâu, quyền quyết định hoàn toàn thuộc về anh."
Khoa nghẹn ngào ôm chặt chiếc hộp nhung vào lồng ngực, nước mắt anh tuôn rơi lã chã xua đi toàn bộ sự kiêu ngạo sai lầm bấy lâu nay.
Anh nhớ lại lời thề nguyện thiêng liêng trong ngày cưới bảy năm trước rằng sẽ luôn yêu thương, trân trọng người vợ hiền suốt cuộc đời.
Anh quyết định cầm chiếc điện thoại di động lên rồi nhanh chóng bấm số gọi điện trực tiếp cho số máy cá nhân của Trần Bảo Châu.
Chuông điện thoại chỉ kịp đổ hai nhịp ngắn trước khi giọng nói điềm tĩnh, ấm áp quen thuộc của cô vang lên ở đầu dây bên kia.
"Anh thực sự muốn hẹn gặp em vào tối ngày hôm nay để nói chuyện gia đình của hai đứa mình chứ hoàn toàn không liên quan đến công việc nữa Châu ơi."
"Liệu anh có biết rõ địa chỉ quán cà phê nhỏ quen thuộc mà em vẫn thường lui tới làm việc vào mỗi dịp cuối tuần không thế hả anh Khoa?"
Khoa khẽ dừng lại một nhịp ngắn rồi thành thật trả lời bằng giọng nghẹn ngào chứa đựng toàn bộ sự hối lỗi sâu sắc nhất của mình.
"Anh thực sự hoàn toàn không biết địa chỉ quán cà phê đó đâu Châu ơi, anh thành thật xin lỗi em vì sự vô tâm đáng trách suốt bao năm qua."
"Đó chính là vấn đề lớn nhất trong mối quan hệ của hai đứa mình suốt bảy năm chung sống dưới một mái nhà vừa qua đấy anh ạ."
"Giờ đây anh muốn đến tận nơi để chủ động hỏi em và đón em về cùng anh xây dựng lại tổ ấm nhỏ ngay trong tối nay được không em?"
Đầu dây điện thoại bên kia im lặng trong vòng ba giây dài đằng đẵng trước khi một tiếng cười khẽ vang lên vô cùng ấm áp dịu dàng.
Và khi Trần Bảo Châu cất tiếng trả lời người chồng cũ, cô chỉ nhẹ nhàng thốt lên một từ ngữ duy nhất chứa đựng toàn bộ sự bao dung.
"Được."
Khoa mỉm cười tự tin đứng dậy cầm chiếc hộp nhung và tập hồ sơ bước nhanh ra khỏi tòa nhà Thiên Phú Tower ngập tràn hạnh phúc.
Anh biết rằng từ hôm nay, anh sẽ học cách trở thành một người chồng đích thực, biết trân trọng và đồng hành cùng vợ.
Quá khứ đau thương của người cha quá cố Lê Văn Thành nay đã được minh oan sòng phẳng trước pháp luật và công lý.
Một tương lai rực rỡ tươi sáng đang mở rộng thênh thang chào đón đôi vợ chồng trẻ vững vàng cùng nhau tiến bước vượt khơi xa.
Lá cờ tổ quốc tung bay kiêu hãnh trên quảng trường như chứng nhân cho tình yêu thương bao dung và khát vọng tự cường vĩnh cửu.
Đôi bàn tay ấm áp của Khoa cầm chắc vô lăng chiếc xe hơi Audi lướt nhanh dưới ánh đèn đêm Hà Nội tràn đầy hy vọng.
Anh cùng Trần Bảo Châu sẵn sàng chào đón những trang sử mới hào hùng kiêu hãnh của cuộc đời yên bình và tươi đẹp đong đầy.