Chương 1: Tờ Giấy Ly Hôn Và Hợp Đồng 500 Tỷ
Lê Minh Khoa đặt chiếc phong bì màu trắng tinh tế lên mặt bàn bếp lúc bảy giờ mười hai phút sáng nay.
Vị trí anh chọn đặt phong bì nằm ngay cạnh tách trà xanh Thái Nguyên nghi ngút khói do Bảo Châu vừa mới pha.
Anh khẽ chỉnh lại cổ áo sơ mi được là lượt phẳng phiu nhưng tuyệt đối tránh ánh nhìn trực tiếp từ vợ.
Giọng nói của anh vang lên giữa không gian căn hộ chung cư cao cấp vô cùng lạnh lùng và dứt khoát.
"Châu dành thời gian xem qua các điều khoản pháp lý chi tiết trong tập hồ sơ này đi nhé."
"Anh thực sự cần một câu trả lời chính thức và dứt điểm từ em trước khi cuối tuần này khép lại."
Trần Bảo Châu khẽ đặt chiếc thìa gốm nhỏ xuống mặt đĩa lót rồi nhìn mép phong bì có logo văn phòng công chứng.
Cô không vội vàng xé phong bì ra vì cô đã tự đoán định được toàn bộ nội dung tàn nhẫn chứa bên trong.
Suốt ba tuần dài đằng đẵng vừa qua, Khoa liên tục chọn ngủ lại chiếc ghế sofa dài đơn độc ngoài phòng khách.
Đồng thời, mỗi khi chuông điện thoại reo vang lúc nửa đêm, anh đều vội vã ra ban công thì thầm với Tú Linh.
Bảo Châu im lặng cầm chiếc phong bì lên rồi nhét gọn gàng vào chiếc túi áo khoác len màu xám của mình.
Cô không hề lớn tiếng chất vấn hay tỏ thái độ giận dữ tủi hờn như những người phụ nữ bình thường khác.
"Anh mau chóng chuẩn bị đi làm đi kẻo lại bị muộn cuộc họp giao ban quan trọng đầu ngày," cô nói.
Khoa thoáng chút ngập ngừng do dự trước sự bình thản đến mức khó tin của người vợ đã gắn bó bảy năm.
Anh nhanh chóng nhặt chùm chìa khóa xe hơi Audi đặt trên kệ rồi vội vã mở cửa bước nhanh ra ngoài hành lang.
Không khí trong căn hộ vẫn vương lại mùi nước hoa nam thương hiệu Dior Sauvage sang trọng ấm nồng quyến rũ.
Đó là chai nước hoa đắt tiền anh mới sắm gần đây, loại hương thơm mà Bảo Châu chưa từng chọn mua tặng anh.
Bảo Châu quay trở lại ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế gỗ cao bên cạnh bàn bếp sồi trắng quen thuộc hằng ngày.
Cô rút tờ đơn ly hôn đơn phương ra đọc kỹ lưỡng từng dòng chữ pháp lý khô khan lạnh lùng không sót một từ.
Mười một năm nỗ lực học tập không ngừng và bảy năm tận tụy vun vén gia đình chồng giờ đây đổ sông đổ bể.
Tất cả mọi nghĩa tình vợ chồng ấm áp nay được rút gọn súc tích bằng hai chữ ký và một con dấu đỏ chót.
Cô cẩn thận gập đôi tờ đơn ly hôn lại rồi đặt vào ngăn kéo thứ ba phía bên trái của bàn trang điểm gỗ.
Nơi đó vẫn đang lưu giữ bản hợp đồng lao động đầu tiên đầy hoài niệm của cô khi vừa tốt nghiệp đại học.
Cô lấy điện thoại cá nhân ra bấm số liên lạc khẩn cấp cho người trợ lý trung thành tên Hùng của mình.
"Cậu Hùng chủ động dọn dẹp sạch sẽ phòng họp lớn số một tại trụ sở tổng công ty giúp tôi ngay nhé."
"Đúng chín giờ sáng ngày hôm nay, tôi sẽ trực tiếp tiếp đón đoàn đại biểu cấp cao từ tập đoàn Thiên Phú."
Đúng chín giờ sáng tròn trịa, phái đoàn đàm phán của tập đoàn Thiên Phú có mặt đầy đủ tại sảnh lớn VNH Holdings.
Lê Minh Khoa tự tin dẫn đầu đoàn công tác với bộ comple xám tro lịch lãm cùng chiếc cà vạt xanh hải quân.
Đây là bộ trang phục quyền lực nhất của anh, thường được diện vào những dịp đàm phán mang tính sống còn.
Anh đã dành trọn vẹn hai tuần làm việc miệt mài để hoàn thiện bài thuyết trình giới thiệu năng lực doanh nghiệp.
Khoa đã nghiên cứu cực kỳ chi tiết các báo cáo tài chính thường niên của đối tác khổng lồ VNH Holdings.
Anh biết rõ Chủ tịch Hội đồng Quản trị hiện tại của tập đoàn là bà Trần Diệu Linh đã sáu mươi bảy tuổi.
Đồng thời anh cũng biết một vị Tổng giám đốc điều hành trẻ tuổi mới được bổ nhiệm chính thức từ tháng trước.
Tuy nhiên, vị CEO bí ẩn đầy quyền lực này vẫn chưa từng xuất hiện công khai trước giới truyền thông báo chí.
Khoa hoàn toàn không nắm được danh tính cụ thể hay tên tuổi thực sự của người đứng đầu ban điều hành này.
Cô nhân viên lễ tân xinh đẹp dẫn đoàn đi qua dãy hành lang kính ngập tràn ánh nắng rực rỡ hướng ra hồ.
Họ vượt qua hai lớp cửa bảo mật vân tay hiện đại trước khi bước vào phòng họp VIP nhìn thẳng ra Hồ Gươm.
Người phụ nữ ngồi ở vị trí chủ tọa đầu bàn vẫn đang chăm chú cúi đầu đọc tập tài liệu dự án dày cộm.
Mái tóc đen nhánh của cô được búi gọn gàng phía sau gáy, diện bộ vest công sở màu đen cắt may tinh tế.
Người trợ lý Hùng khẽ khàng lên tiếng báo cáo: "Thưa CEO, phái đoàn của tập đoàn Thiên Phú đã có mặt đông đủ."
Trần Bảo Châu từ từ đặt tập tài liệu xuống mặt bàn kính rồi ngước mắt lên nhìn thẳng vào Lê Minh Khoa.
Khoảng không gian yên lặng tuyệt đối bao trùm toàn bộ căn phòng họp VIP rộng lớn trong vòng bốn giây dài đằng đẵng.
Lê Minh Khoa bỗng cảm thấy lồng ngực mình thắt chặt lại theo một phản xạ tự nhiên vô cùng khó lý giải.
Lồng ngực anh như thiếu hụt oxy nghiêm trọng khi nhìn rõ dung nhan kiều diễm của người phụ nữ phía đối diện.
Đó chính là Trần Bảo Châu, người vợ hiền lành mà anh vừa gửi tờ đơn ly hôn lạnh lùng cách đây hai tiếng.
Cô hiện đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế CEO quyền lực của tập đoàn tài chính trị giá mười hai nghìn tỷ.
Bảo Châu là người chủ động mở lời phá vỡ bầu không khí căng thẳng nghẹt thở đang bao trùm phòng họp.
"Chào anh Lê Minh Khoa cùng toàn thể các thành viên trong đoàn công tác, xin mời mọi người ngồi xuống."
Giọng nói của cô vang lên cực kỳ thanh thoát, rõ ràng và mang đầy tính chuyên nghiệp của một nhà lãnh đạo.
Nó hoàn toàn không chứa đựng bất kỳ chút cảm xúc cá nhân hay sự oán hận nào mà Khoa hằng lo sợ trước đó.
Toàn bộ phái đoàn Thiên Phú nhanh chóng ổn định chỗ ngồi dọc theo hai bên chiếc bàn họp bằng kính lớn.
Khoa ngồi xuống vị trí trung tâm đối diện trực tiếp với Bảo Châu nhưng hai bàn tay anh đã đẫm mồ hôi lạnh.
Bảo Châu bắt đầu lật giở từng trang tài liệu của bản đề xuất dự án một cách vô cùng thong thả và bình tĩnh.
"Tôi đã dành thời gian nghiên cứu rất kỹ bản đề xuất hợp tác đầu tư của tập đoàn Thiên Phú gửi sang."
Cô dừng lại một nhịp ngắn rồi nhìn thẳng vào ánh mắt đang vô cùng bàng hoàng mất bình tĩnh của người chồng cũ.
"Trước khi chúng ta đi vào các chi tiết thương thảo cụ thể, tôi muốn làm rõ một quan điểm nhất quán."
Toàn bộ các thành viên tham gia buổi họp đàm phán đều tập trung cao độ nín thở chờ đợi lời phát biểu tiếp theo.
"Bản hợp đồng trị giá năm trăm tỷ đồng này, tôi quyết định sẽ không ký kết theo phương thức thông thường."
Cô nhẹ nhàng đặt chiếc bút ký cao cấp xuống mặt bàn kính tạo nên một tiếng động thanh mảnh vô cùng đanh thép.
"Anh Khoa ạ, đối với bản dự thảo hợp đồng lần này của tập đoàn Thiên Phú, tôi quyết định không ký duyệt."
Câu nói dứt khoát của cô như một gáo nước lạnh dội thẳng vào toàn bộ sự tự tin kiêu ngạo bấy lâu của Khoa.
Anh nhận ra bản thân mình đã hoàn toàn đánh giá thấp người phụ nữ đã đồng hành cùng mình suốt bao năm qua.
Cuộc chiến thương trường khốc liệt giờ đây mới thực sự bắt đầu với những bất ngờ vượt tầm kiểm soát của anh.