Chương 7: Lệnh Phong Tỏa Và Người Đứng Sau

Thông tin chấn động về quyết định tố tụng hình sự của cơ quan chức năng lan truyền nhanh chóng trên truyền thông trong vòng ba mươi phút.

Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu đã chính thức tống đạt lệnh khởi tố bị can đối với Nguyễn Hải Long.

Ông ta bị bắt tạm giam nghiêm ngặt để điều tra về hành vi Tham ô tài sản quy định cụ thể tại Điều 353 Bộ luật Hình sự Việt Nam.

Toàn bộ tài liệu chứng cứ chứng minh sai phạm bao gồm bản sao kê chi tiết tài khoản ngân hàng nhận ba mươi ba tỷ đồng công quỹ.

Cùng với đó là hàng loạt hóa đơn tài chính đỏ khống và các bản hợp đồng dịch vụ tư vấn chiến lược bị làm giả mạo chữ ký tinh vi.

Toàn bộ tòa tháp văn phòng Thiên Phú Tower trong đêm ngày hôm đó sáng rực ánh đèn tại tất cả các tầng làm việc từ dưới lên trên.

Lê Minh Khoa ngồi lặng lẽ bên trong phòng họp khẩn cấp lúc hai mươi ba giờ đêm để lắng nghe báo cáo chi tiết từ bộ phận pháp chế.

Ba ngân hàng thương mại lớn đồng loạt áp dụng lệnh phong tỏa tài khoản khiến tổng số dư bị đóng băng lên tới tám mươi chín tỷ đồng.

"Nếu chúng ta không thể tìm ra nguồn dòng tiền mới bổ sung trong vòng bảy mươi hai giờ tới, tập đoàn sẽ rơi vào trạng thái mất khả năng thanh toán."

Người kế toán trưởng trung niên phát biểu bằng giọng khàn đặc đầy mệt mỏi sau một ngày dài nỗ lực đối phó với khủng hoảng tài chính.

Từ ngữ phá sản đáng sợ tuy không được bất kỳ thành viên ban lãnh đạo nào thốt ra thành lời nhưng vẫn bao trùm phòng họp như sương mù.

Khoa nhìn quanh chiếc bàn họp dài quen thuộc, nơi những đồng nghiệp đã gắn bó cùng anh suốt bao năm qua đang vô cùng tuyệt vọng rã rời.

Đúng vào khoảnh khắc đen tối ngột ngạt nhất của cuộc họp khẩn, chiếc điện thoại di động cầm tay của Khoa bỗng rung lên báo cuộc gọi đến.

Màn hình hiển thị rõ ràng tên người gọi là Trần Bảo Châu khiến anh vội vàng đứng dậy xin phép ban điều hành bước ra ngoài hành lang nghe.

"Chào anh Khoa, anh có thể thu xếp bước ra ngoài hành lang yên tĩnh để tiện trao đổi thông tin khẩn cấp với tôi được không? cô hỏi."

"Anh đang đứng một mình ngoài hành lang rồi Châu ơi, em có thông tin gì mới liên quan đến tình hình của Thiên Phú không thế em?"

"Đúng chín giờ sáng ngày mai, tôi sẽ chủ động chủ trì cuộc họp Hội đồng Quản trị khẩn cấp của tập đoàn tài chính VNH Holdings."

"Tôi sẽ đề xuất phương án rót ngay hai trăm tỷ đồng hỗ trợ thanh khoản khẩn cấp cho Thiên Phú dưới dạng khoản vay có tài sản bảo đảm."

"Đây hoàn toàn là một quyết định xử lý khủng hoảng tài chính tạm thời chứ chưa liên quan đến bản hợp đồng năm trăm tỷ trước đó."

Khoa hoàn toàn lặng người đi trước sự hỗ trợ kịp thời, vô tư của người vợ cũ giữa thời điểm tập đoàn của anh đứng trước vực thẳm.

"Tại sao em lại quyết định chủ động ra tay cứu giúp Thiên Phú giữa thời điểm nhạy cảm đầy rủi ro pháp lý này thế hả Châu?"

"Bởi vì hơn năm trăm cán bộ nhân viên lương thiện của Thiên Phú hoàn toàn không có lỗi trong những sai phạm cá nhân của Nguyễn Hải Long."

"Đồng thời, xét dưới góc độ đầu tư tài chính thuần túy, đây thực sự là một quyết định kinh doanh vô cùng đúng đắn mang lại lợi nhuận tốt."

"Tôi tự tin bản thân sẽ trình bày đầy đủ các số liệu phân tích thuyết phục để nhận được sự đồng thuận tuyệt đối của Hội đồng."

"Liệu các thành viên gạo cội trong Hội đồng Quản trị của VNH có dễ dàng thông qua quyết định giải ngân khẩn cấp này không em? Khoa lo lắng hỏi."

Đầu dây điện thoại bên kia khẽ dừng lại một nhịp ngắn đầy ẩn ý trước khi giọng nói của Bảo Châu vang lên điềm tĩnh hơn thường lệ.

"Mẹ ruột của tôi chính là Chủ tịch Hội đồng Quản trị của VNH Holdings và bà ấy có nhã ý muốn gặp mặt nói chuyện riêng với anh sáng mai."

"Bà ấy vốn đã biết rõ về anh từ trước khi anh quyết định cưới tôi làm vợ rồi, đó là một câu chuyện lịch sử dài mà tôi sẽ kể sau."

Cuộc gọi điện thoại kết thúc nhanh chóng để lại Khoa đứng thẫn thờ giữa hành lang tối tăm lạnh lẽo của tòa nhà văn phòng vắng vẻ.

Anh nhận ra bản thân mình thực chất vẫn chỉ là một kẻ đứng ngoài lề, hoàn toàn mù mờ trước những bí mật sâu kín của gia đình vợ.

Đúng tám giờ năm mươi lăm phút sáng ngày hôm sau, Khoa tự tin bước vào phòng họp VIP của tập đoàn VNH Holdings với phong thái đĩnh đạc.

Bà Trần Diệu Linh đã ngồi chờ sẵn tại vị trí chủ tọa trong bộ áo dài truyền thống màu xanh ngọc bích vô cùng quý phái sang trọng.

Mái tóc bạc trắng của bà được búi gọn gàng, đôi mắt tinh anh toát lên thần thái của một nhà tài phiệt dày dạn sương gió thương trường.

Bà nhẹ nhàng đẩy một tập hồ sơ dày cộp hơn hai mươi trang văn bản về phía Khoa rồi ôn tồn lên tiếng bằng giọng ấm áp thân tình.

"Ngồi xuống đi Khoa, tôi đã âm thầm theo dõi chặng đường lập nghiệp của anh từ trước khi anh cưới con gái tôi làm vợ rồi đấy."

"Vài năm trước khi ông Thành mất, tôi vẫn luôn đau đáu nỗi niềm tìm kiếm gia đình anh để bù đắp những mất mát thương tâm năm xưa."

"Và ngày hôm nay tôi sẽ chủ động tiết lộ cho anh biết một sự thật lịch sử vô cùng quan trọng về chính thân thế của gia đình anh."

Khoa run rẩy nhận lấy tập hồ sơ từ tay bà Diệu Linh, lòng dâng trào một cảm giác hoang mang và tò mò tột độ chưa từng có.

Anh vững tin vào lẽ phải tự tin hướng ánh mắt kiên nghị về phía người phụ nữ quyền lực đối diện sẵn sàng tiếp nhận sự thật.

Bóng nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi qua khung cửa kính lớn sưởi ấm tâm hồn đang ngập tràn cảm xúc hỗn độn của Khoa.

Mọi nút thắt bí ẩn của quá khứ hào hùng chuẩn bị được hé mở sòng phẳng mang lại giá trị nhân văn sâu sắc cho đôi bên.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...