Chương 8: Đế Chế Phong — Sơn Sụp Đổ

Một tháng sau ca mổ cho bố Phong, Bộ Y tế chính thức công bố kết luận điều tra: Trần Đình Phong bị cách chức Phó Giám đốc, cấm đảm nhiệm vị trí quản lý y tế mười năm.

Nguyễn Hoàng Sơn bị thu hồi chứng chỉ hành nghề, đình chỉ vĩnh viễn tại Bệnh viện Trung ương.

Phong nộp đơn từ chức trong im lặng.

Ông từ một Phó Giám đốc quyền lực thành một bác sĩ thường trở lại phòng khám quận, khám ngoại trú cho bệnh nhân cao huyết áp và tiểu đường.

Nhưng ít nhất, ông còn được hành nghề.

Sơn thì tệ hơn.

Mất chứng chỉ hành nghề, hắn không thể làm bác sĩ ở bất kỳ cơ sở y tế nào trong cả nước.

Vợ hắn — người cưới hắn vì thấy hắn là "Trưởng khoa trẻ nhất bệnh viện" — nộp đơn ly hôn.

Căn penthouse Thảo Điền mà Phong hứa cho hắn chưa bao giờ trở thành hiện thực.

Hắn ngồi trong phòng trọ hai mươi mét vuông ở Gò Vấp, nhìn tấm bằng bác sĩ treo trên tường, nghĩ lại lời Huy: "Mày đã trình bày công trình mà mày không hiểu."

Đúng vậy.

Sơn chưa bao giờ thực sự giỏi.

Hắn chỉ giỏi trong việc đứng cạnh người giỏi và chiếm đoạt thành quả.

Khi Huy bị đuổi, Sơn mất đi cái bóng mà hắn vẫn núp — và lộ ra bản chất thực sự: một bác sĩ tay nghề trung bình với tham vọng phi thường.

Trong khi đó, Kim Ngân Bệnh viện — à không, Bệnh viện Trung ương — đối mặt với cuộc di cư nhân tài chưa từng có.

Bảy bác sĩ phẫu thuật giỏi nhất xin nghỉ việc chuyển sang Neuro Center trong vòng ba tháng.

Họ nói: "Ở đó, bác sĩ được tôn trọng.

Ở đây, bác sĩ giỏi bị đuổi."

Giám đốc bệnh viện phải lên truyền hình xin lỗi công khai và cam kết cải tổ bộ máy quản lý.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...