Chương 1: Ca Mổ Cuối Cùng
Đồng hồ phòng mổ số 3 Bệnh viện Trung ương Sài Gòn chỉ hai giờ mười bảy phút sáng.
Lê Quang Huy đang thực hiện ca phẫu thuật loại bỏ khối u thân não cho bé Nguyễn Minh Anh, bảy tuổi — ca mổ mà chín mươi phần trăm bệnh viện trong nước từ chối vì tỷ lệ tử vong quá cao.
Đôi tay Huy vững chãi như thép nguội dưới ánh đèn phẫu thuật trắng xanh lạnh lẽo.
Anh điều khiển kính vi phẫu Zeiss OPMI Pentero 900 trị giá mười hai tỷ đồng, mũi dao bistoury số 15 lướt qua mô não mềm như đậu hũ mà không chạm vào một sợi mạch máu nào.
"Hút dịch.
Bipolar ba milliamp.
Cẩn thận nhánh động mạch tiểu não trước dưới," Huy ra lệnh, giọng trầm vững không một gợn sóng dù trái tim anh đang đập một trăm hai mươi nhịp mỗi phút.
Tám năm.
Ba nghìn một trăm hai mươi bảy ca phẫu thuật.
Không một ca tử vong trên bàn mổ.
Đó là thành tích mà không bác sĩ phẫu thuật thần kinh nào dưới bốn mươi tuổi trong cả nước đạt được.
Bốn tiếng sau, khối u được lấy ra hoàn toàn.
Bé Minh Anh tỉnh lại, cử động được cả hai tay.
Cha mẹ bé ôm nhau khóc nức nở ngoài phòng hồi sức.
Huy cởi găng tay, bước ra hành lang, tựa lưng vào tường.
Mồ hôi đẫm ướt cả lưng áo blouse xanh.
Anh nhắm mắt, thở ra một hơi dài.
"Bác sĩ Huy, lên phòng Phó Giám đốc ngay.
Có cuộc họp khẩn."
Cô y tá trực đêm hấp tấp chạy đến.
Huy nhíu mày.
Họp khẩn lúc sáu giờ sáng?
Sau ca mổ bốn tiếng?
Anh bước vào phòng họp tầng năm.
Ngồi ở đầu bàn là Trần Đình Phong, Phó Giám đốc phụ trách chuyên môn, năm mươi ba tuổi, gương mặt vuông chữ điền lúc nào cũng mang vẻ nghiêm nghị giả tạo.
Bên cạnh hắn là Nguyễn Hoàng Sơn — bác sĩ cùng khoa, người mà Huy đã tận tay dạy kỹ thuật vi phẫu suốt ba năm.
"Lê Quang Huy," Phong mở một tập hồ sơ dày, giọng lạnh như phòng mổ.
"Hội đồng y khoa bệnh viện đã xem xét hồ sơ ca bệnh nhân Trần Văn Tú, nam, sáu mươi hai tuổi, phẫu thuật u màng não ngày 12 tháng 3.
Bệnh nhân tử vong sau mổ hai mươi bốn giờ do xuất huyết não thứ phát."
Huy sững người.
"Ca bệnh nhân Tú?
Tôi đã mổ thành công, không có biến chứng trong mổ.
Bệnh nhân tử vong là do đột quỵ tái phát hậu phẫu — biến chứng nội khoa, không liên quan đến kỹ thuật phẫu thuật!"
"Hồ sơ phẫu thuật ghi rõ: trong quá trình mổ, bác sĩ phẫu thuật đã cắt nhầm nhánh động mạch não giữa, gây xuất huyết thứ phát," Sơn lên tiếng, đẩy tờ phiếu phẫu thuật về phía Huy.
"Đây, chữ ký của anh."
Huy nhìn tờ phiếu, máu dồn lên mặt.
Đó KHÔNG phải nội dung anh viết.
Phần mô tả phẫu thuật đã bị sửa đổi — thay thế hoàn toàn bằng một bản ghi giả mô tả sai sót kỹ thuật.
Nhưng chữ ký ở dưới đúng là của anh, vì anh ký ngay sau mổ lúc mệt rã rời mà không kiểm tra lại toàn bộ nội dung.
"Các người giả mạo hồ sơ!"
Huy đứng bật dậy, ghế xô ra sau kêu kin kít trên nền gạch.
"Camera phòng mổ ghi lại toàn bộ ca phẫu thuật, các người kiểm tra đi!"
Phong khẽ cười.
"Camera phòng mổ số 3 bị trục trặc kỹ thuật vào đúng ngày hôm đó.
File ghi hình bị corrupt, không thể phục hồi."
"Bị corrupt?"
Huy nghiến răng.
"Các người phá hủy bằng chứng?"
"Đủ rồi!"
Phong đập bàn.
"Hội đồng y khoa đã biểu quyết: đình chỉ chức danh Trưởng khoa Phẫu thuật Thần kinh của bác sĩ Lê Quang Huy, tạm đình chỉ chứng chỉ hành nghề chờ điều tra, và đề nghị chuyển hồ sơ cho Sở Y tế xem xét kỷ luật."
Phong ném một phong bì trắng xuống bàn.
"Đơn nghỉ việc.
Ký đi, để bệnh viện còn giữ thể diện cho cậu.
Nếu không, báo chí sẽ biết rằng Trưởng khoa Lê Quang Huy giết chết bệnh nhân trên bàn mổ."
Huy nhìn Sơn, người mà anh coi như em trai, người mà anh đã dành hàng trăm giờ truyền dạy kỹ thuật vi phẫu.
"Sơn, tại sao?"
Sơn tránh ánh mắt Huy, chỉnh lại ống nghe trên cổ.
"Anh Huy, anh giỏi quá.
Giỏi đến mức không ai trong khoa được mổ ca lớn.
Anh Phong hứa cho em vị trí Trưởng khoa, kèm hai mươi phần trăm hoa hồng từ hợp đồng thiết bị mới.
Em xin lỗi."
Bảo vệ bệnh viện ập vào, thu lại thẻ nhân viên, chìa khóa phòng mổ, và áo blouse trắng có thêu tên "BS. Lê Quang Huy — Trưởng khoa PTTK."
Chiếc áo blouse bị gấp gọn bỏ vào túi nhựa như một món đồ vô giá trị.
Huy bước ra khỏi cổng bệnh viện lúc bảy giờ sáng, khi dòng bệnh nhân đang xếp hàng chờ khám.
Mặt trời Sài Gòn chiếu thẳng vào mắt anh nhưng anh không nheo mắt.
Trong túi áo anh chỉ còn chiếc điện thoại và cuốn sổ ghi chép phẫu thuật cá nhân — thứ duy nhất mà Phong không cướp được.
"Trần Đình Phong, Nguyễn Hoàng Sơn," Huy thì thầm qua hàm răng nghiến chặt.
"Tôi cứu ba nghìn mạng người bằng đôi tay này.
Các người nghĩ đuổi tôi khỏi bệnh viện là xong?
Tôi sẽ xây một nơi mà bệnh nhân cả nước tìm đến, và các người sẽ phải quỳ xin tôi hội chẩn."