Chương 2: Phòng Khám Hẻm Nhỏ Và Nữ CEO
Hai tuần sau ngày bị đuổi, Huy thuê một mặt bằng năm mươi mét vuông trong con hẻm trên đường Nguyễn Trãi, quận 5.
Tiền thuê mười lăm triệu một tháng, gần hết số tiết kiệm bốn trăm triệu mà anh dành dụm tám năm.
Phòng khám nhỏ bé, chỉ có một phòng khám bệnh, một phòng tiểu phẫu đơn giản, và khu vực chờ ba ghế nhựa.
Biển hiệu ghi tay: "Phòng khám Chuyên khoa Thần kinh — BS. Lê Quang Huy."
Tuần đầu tiên, không một bệnh nhân nào đến.
Tin đồn "bác sĩ Huy giết chết bệnh nhân" đã lan khắp giới y khoa Sài Gòn.
Không bệnh viện nào dám giới thiệu bệnh nhân cho anh.
Các đồng nghiệp cũ tránh anh như tránh dịch bệnh.
Ngày thứ mười, một bà cụ bảy mươi tuổi dẫn theo cháu trai bốn tuổi bước vào.
Cháu bé bị động kinh, co giật liên tục, đã đi khám mười hai bệnh viện mà không tìm ra nguyên nhân.
Huy khám cẩn thận, phát hiện cháu bé có dị dạng mạch máu não nhỏ mà các bác sĩ khác đã bỏ sót trên phim MRI. Anh viết đơn giới thiệu sang bệnh viện lớn để mổ, nhưng bà cụ lắc đầu: "Bác sĩ ơi, chúng tôi đã bán hết ruộng rồi, không còn tiền nằm viện."
Huy nhìn cháu bé, trái tim anh nhói đau.
Anh quyết định: sẽ mổ tại phòng khám, miễn phí hoàn toàn.
Anh mượn thiết bị gây mê từ một người bạn bác sĩ gây mê, dùng kính lúp phẫu thuật cá nhân thay vì kính vi phẫu hàng tỷ đồng.
Ca mổ kéo dài ba tiếng trong căn phòng nhỏ xíu.
Huy xử lý dị dạng mạch máu bằng kỹ thuật vi phẫu mà anh đã thực hiện hàng trăm lần — nhưng lần này không có đội ngũ mười người hỗ trợ, không có thiết bị hiện đại.
Chỉ có đôi tay anh, con dao, và ý chí sắt đá.
Ca mổ thành công.
Cháu bé hết co giật.
Bà cụ quỳ xuống khóc nức nở, lạy tạ Huy.
Câu chuyện lan truyền trong xóm lao động quận 5.
Rồi một người quay video bà cụ kể lại, đăng lên Facebook.
Video đạt năm trăm nghìn lượt xem trong một tuần.
Người tiếp theo đến phòng khám là Vũ Thanh Mai, ba mươi hai tuổi, CEO của MedTech Việt Nam — công ty chuyên nhập khẩu và phân phối thiết bị phẫu thuật thần kinh cao cấp nhất Đông Nam Á.
Mai mặc blazer xám sang trọng, tóc búi cao gọn gàng, đeo kính cận gọng titan mảnh.
Cô bước vào phòng khám nhỏ bé, nhìn quanh với đôi mắt sắc sảo đánh giá mọi chi tiết.
"Anh Huy, tôi là Vũ Thanh Mai, MedTech Việt Nam.
Tôi cung cấp kính vi phẫu Zeiss và hệ thống neuronavigation cho mười hai bệnh viện lớn nhất cả nước, bao gồm Bệnh viện Trung ương Sài Gòn," cô nói thẳng.
"Tôi biết anh là ai.
Tôi cũng biết hồ sơ ca bệnh nhân Trần Văn Tú là giả."
Huy sững lại.
"Cô biết?"
"Tôi bán thiết bị cho bệnh viện, tôi có quyền truy cập log bảo trì hệ thống.
Camera phòng mổ số 3 không bị trục trặc kỹ thuật — file ghi hình bị xóa thủ công bởi tài khoản admin của phòng IT, theo lệnh của Phó Giám đốc Phong.
Tôi có bản log backup."
Huy nhìn Mai, đôi mắt anh sáng lên lần đầu tiên sau hai tuần u ám.
"Tại sao cô giúp tôi?"
Mai đặt một chiếc USB lên bàn khám.
"Vì tôi là doanh nhân, và tôi đầu tư vào người giỏi nhất.
Anh là bác sĩ phẫu thuật thần kinh số một Việt Nam, mà đang ngồi trong phòng khám hai mươi mét vuông mổ bằng kính lúp.
Đó là lãng phí tài nguyên quốc gia."
"Cô muốn gì?"
"Tôi muốn đầu tư xây phòng khám chuyên khoa thần kinh tư nhân đạt chuẩn quốc tế, trang bị thiết bị tốt nhất thế giới, với anh là Giám đốc Y khoa.
Không phải làm thuê — anh sở hữu năm mươi mốt phần trăm, tôi bốn mươi chín.
Anh có toàn quyền chuyên môn."
Huy nhìn chiếc USB, rồi nhìn Mai.
Lần đầu tiên sau hai tuần, anh thấy con đường phía trước không còn tối đen.
"Tôi đồng ý.
Nhưng có một điều kiện," Huy nói.
"Phòng khám này sẽ dành hai mươi phần trăm công suất để khám và mổ miễn phí cho bệnh nhân nghèo.
Không thương lượng."
Mai mỉm cười — nụ cười đầu tiên kể từ khi cô bước vào.
"Đó chính là lý do tôi chọn đầu tư vào anh chứ không phải một bác sĩ khác."