Chương 4: Nhát Dao Đâm Lén Và Bế Tắc Hóa Băng
Đêm khuya, phòng thí nghiệm Vạn Giã chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ.
Hùng, người trợ lý mà Gia Bảo hết lòng tin tưởng, lặng lẽ mở cửa bước vào phòng máy chủ điều khiển lò phản ứng sinh học.
Ngón tay hắn run rẩy khi cắm chiếc USB màu đỏ vào cổng kết nối, bắt đầu sao chép toàn bộ mã nguồn điều khiển nhiệt độ và chu kỳ cấy nấm.
Sau đó, hắn rón rén đi đến tủ đông lạnh siêu sâu, lấy đi ba lọ chứa chủng nấm gốc Cymbidium - linh hồn của toàn bộ công nghệ tạo Kỳ Nam.
"Xin lỗi anh Bảo, nhưng tôi cần tiền để giữ lại mạng sống này," Hùng lẩm bẩm rồi nhanh chóng biến mất vào màn đêm.
Sáng hôm sau, khi Gia Bảo vừa bước chân đến cổng trang trại, anh lập tức bị chặn lại bởi ba chiếc xe bán tải màu trắng bọc thép.
Hơn mười người thuộc lực lượng thanh tra môi trường liên ngành cùng cảnh sát khu vực ập vào xưởng máy.
Một gã thanh tra mặt mũi lạnh lùng, đeo thẻ công vụ hất hàm quát lớn:
"Trần Gia Bảo! Chúng tôi nhận được đơn thư tố cáo trang trại của anh tàng trữ và phát tán chất thải sinh học độc hại ra vịnh Vân Phong!"
"Yêu cầu anh dừng ngay mọi hoạt động sản xuất. Đây là lệnh phong tỏa và đình chỉ hoạt động trong vòng hai mươi tư giờ để điều tra!"
Cùng lúc đó, điện thoại của Gia Bảo liên tục rung lên bần bật.
"Gia Bảo! Tài khoản ngân hàng của công ty anh đã bị tòa án phong tỏa tạm thời theo yêu cầu điều tra dòng tiền nghi vấn!" giọng nói hốt hoảng của kế toán trưởng vang lên.
Chưa dừng lại ở đó, các đối tác cung cấp nguyên liệu cây giống đồng loạt gọi điện hủy hợp đồng giao hàng.
"Anh Bảo thông cảm, tập đoàn Vinh Hoa vừa thông báo nếu ai giao dịch với anh sẽ bị họ cắt đứt mọi chuỗi cung ứng trên toàn quốc."
Trên mạng xã hội, một buổi livestream quy mô lớn của Vinh Hoa Group đang diễn ra với tiêu đề giật gân:
"Vạch trần công nghệ Kỳ Nam giả tạo hủy hoại môi trường của kẻ lừa đảo Trần Gia Bảo!"
Hàng ngàn bình luận chửi bới, lăng mạ Gia Bảo xuất hiện dày đặc, biến anh thành kẻ tội đồ của ngành lâm nghiệp.
Đứng trước bão táp ập đến chỉ trong một buổi sáng, Gia Bảo vẫn đứng sừng sững giữa sân.
Móng tay anh khẽ bấm nhẹ vào lòng bàn tay, gương mặt anh không lộ một chút hoảng sợ nào, chỉ có ánh mắt ngày càng lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm.
Anh biết, nhát dao đâm lén này đã được chuẩn bị từ rất lâu, nhưng kẻ đi săn thực sự thì luôn biết cách kiên nhẫn đợi con mồi lộ diện hoàn toàn.