Chương 2: Mỹ Nhân Hào Môn Và Bản Thẩm Định Hai Trăm Tỷ
Cơn mưa chiều Vạn Giã rả rích trên những tán lá dó bầu xanh mướt trong trang trại nghiên cứu của Trần Gia Bảo.
Nơi đây cách biệt hoàn toàn với sự ồn ào náo nhiệt của Nha Trang, chỉ có tiếng gió biển thổi rì rào qua rặng dừa.
Một chiếc Maybach màu đen tuyền sang trọng từ từ bánh xích rẽ vào con đường đất đỏ dẫn đến phòng thí nghiệm của anh.
Cửa xe mở ra, Lâm Nhã Phương bước xuống, tà áo măng tô màu kem của cô bay nhẹ trong gió biển.
Cô không đi một mình, đi sau cô là một đoàn chuyên gia gồm ba luật sư sở hữu trí tuệ hàng đầu và hai nhà hóa sinh thuộc Viện Hàn lâm Khoa học Việt Nam.
Gia Bảo đón tiếp họ trong chiếc áo khoác phòng lab giản dị, gương mặt bình thản không chút gợn sóng.
"Tôi nghĩ tiểu thư Lâm Nhã Phương của tập đoàn An Lâm sẽ không rảnh rỗi đến một xưởng gỗ nghèo nàn thế này," Gia Bảo nhẹ giọng nói.
Lâm Nhã Phương ngồi xuống chiếc ghế tre mộc mạc, đôi mắt sắc sảo nhìn lướt qua các bình nuôi cấy sinh học xung quanh.
"Tôi không đầu tư bằng niềm tin, Trần Gia Bảo. Tôi đầu tư bằng những con số và tính pháp lý rõ ràng," Nhã Phương lạnh lùng đáp.
"Tôi nghe nói anh đã nghiên cứu thành công phương pháp cấy nấm sinh học hữu cơ giúp cây dó bầu tự tạo Kỳ Nam chỉ trong ba năm."
"Chúng tôi cần kiểm chứng thực tế và xem toàn bộ hồ sơ đăng ký độc quyền trước khi ký hợp đồng chuyển vốn."
Gia Bảo mỉm cười, anh dẫn đoàn chuyên gia đi sâu vào khu rừng thực nghiệm phía sau nhà máy.
Tại đây, anh dùng dao chuyên dụng vạch một đường trên thân cây dó bầu năm tuổi, để lộ lớp nhựa đen bóng, dẻo quánh như mật ong.
Mùi hương thơm thanh khiết, ngọt ngào ngào ngạt lập tức tỏa ra, khiến hai vị giáo sư hóa sinh phải thốt lên kinh ngạc.
"Đây thực sự là Kỳ Nam! Nhựa cây chứa lượng chất sesquiterpene cực cao, hoàn toàn không có dấu vết của axit hay kim loại nặng xúc tác!"
Vị luật sư trưởng của An Lâm tiến hành rà soát kỹ lưỡng tệp hồ sơ sáng chế dày cộp của Gia Bảo.
"Mọi thứ đều hoàn hảo. Đơn đăng ký sáng chế đã được Cục Sở hữu trí tuệ Việt Nam chấp nhận đơn hợp lệ và đang trong giai đoạn công bố."
"Quyền sở hữu công nghệ sinh học này hoàn toàn thuộc về cá nhân Trần Gia Bảo, không có bất kỳ tranh chấp nào."
Nhã Phương gật đầu, sự lạnh lùng trên gương mặt cô khẽ giãn ra, thay vào đó là sự tán thưởng kín đáo.
Khi đoàn chuyên gia ra ngoài làm việc với trợ lý của anh, Nhã Phương đứng lại bên hiên nhà, ngắm nhìn hoàng hôn đỏ rực buông xuống vịnh Vân Phong.
"Đại gia tộc của tôi rất hà khắc, Gia Bảo," cô khẽ thở dài, giọng nói mang theo chút mỏi mệt hiếm hoi.
"Ông nội tôi đang bệnh nặng, áp lực đè nặng lên vai tôi là phải tìm ra một dự án đột phá để củng cố vị thế."
"Khoản đầu tư hai trăm tỷ này là canh bạc lớn nhất đời tôi, nếu thất bại, tôi sẽ mất tất cả quyền lực vào tay các chú bác."
Gia Bảo đứng bên cạnh cô, gió biển thổi tung mái tóc anh, ánh mắt anh kiên định nhìn về phía chân trời xa xăm.
"Cô Lâm, canh bạc này cô không thể thua. Tôi dùng cả tính mạng và danh dự của cha tôi để đảm bảo điều đó."
"Chúng ta sẽ không chỉ kiếm tiền, chúng ta sẽ trả lại sự trong sạch cho danh tiếng trầm hương Việt Nam."
Nhã Phương nhìn nghiêng khuôn mặt góc cạnh của Gia Bảo dưới ánh hoàng hôn, tim cô khẽ lỗi nhịp một nhịp trước sự tự tin tuyệt đối của người đàn ông này.