Chương 1: Nhục Hình Ở Đại Hội Trầm Hương

Giữa ánh đèn chùm pha lê rực rỡ của sảnh hội nghị InterContinental Nha Trang, mùi hương trầm nồng đượm đang lan tỏa trong không khí.

Đại hội Trầm hương Việt Nam thường niên là nơi tụ hội của những ông trùm sừng sỏ nhất trong giới chơi gỗ quý.

Phía trên bục danh dự, một khối gỗ có hình thù kỳ dị, đen thẫm như hắc ngọc đang được đặt trang trọng trên tấm lụa đỏ bảo vệ.

Hoàng Thế Vinh, CEO của Tập đoàn Vinh Hoa Group, đứng cạnh khối gỗ với vẻ mặt đầy kiêu hãnh.

"Thưa quý vị, đây chính là 'Hắc Kỳ Nam' độc nhất vô nhị mà Vinh Hoa Group vừa khai thác được tại lõi rừng già Nam Cát Tiên, trị giá không dưới năm triệu đô la Mỹ!"

Tiếng vỗ tay vang lên như sấm dội, những ánh mắt thèm khát và tôn sùng hướng về khối gỗ quý hiếm.

Ở góc phòng, Trần Gia Bảo khẽ nhấc ly trà lên nhấp một ngụm, ánh mắt anh lạnh lùng nhìn chằm chằm vào khối gỗ.

Anh hít một hơi thật sâu, rồi đột ngột lên tiếng, giọng nói tuy trầm thấp nhưng đanh thép vang vọng khắp đại sảnh:

"Năm triệu đô la cho một đống rác tẩm hóa chất độc hại, Vinh Hoa Group thực sự coi thường mạng sống của giới mộ điệu trầm hương đến thế sao?"

Không khí trong phòng lập tức đông cứng lại, tiếng xì xào vang lên như bầy ong vỡ tổ.

Hoàng Thế Vinh biến sắc, đôi mắt gã híp lại đầy nguy hiểm khi nhận ra kẻ vừa phát ngôn chính là Trần Gia Bảo.

"Trần Gia Bảo! Hóa ra là thằng phế vật con trai của gã phu trầm Trần Văn ngủ quên chết bờ chết bụi mười năm trước."

"Ngươi nói cái gì? Khối Kỳ Nam này của ta là hắc kỳ tự nhiên, ngươi lấy tư cách gì nói nó là giả?!"

Gia Bảo thong thả bước lên phía trước, đối diện với hàng trăm ống kính phóng viên và những cái nhìn khinh bỉ.

"Kỳ Nam tự nhiên tích tụ linh khí đất trời hàng trăm năm, mùi hương thanh khiết, ngọt hậu, khi đốt lên khói thẳng tắp đi lên chín tầng mây."

"Còn khối gỗ kia của ông, tuy bề ngoài đen bóng nhưng thực chất chỉ là gỗ dó bầu non được ép dầu hóa chất dưới áp suất cao."

"Chỉ cần ngửi kỹ sẽ thấy mùi phenol và chất xúc tác lưu huỳnh cay nồng ẩn dưới lớp hương nhân tạo."

"Ai đốt khối gỗ này trong không gian kín, nhẹ thì ngộ độc phổi, nặng thì tổn thương tế bào não vĩnh viễn."

Hoàng Thế Vinh giận dữ đến cực điểm, mặt gã đỏ gay, gân xanh trên trán nổi lên như những con giun đất bò lổm ngổm.

"Ngậm miệng! Thằng rác rưởi không xu dính túi như ngươi thì biết cái gì về trầm hương thượng phẩm?!"

"Người đâu! Đuổi cổ thằng điên này ra ngoài cho ta! Đừng để nó làm bẩn đại sảnh cao quý này!"

Bốn tên bảo vệ vạm vỡ lập tức ập tới, bấu chặt lấy vai Gia Bảo, thô bạo lôi anh đi.

Vinh cầm chiếc khay gỗ trắc chứa khối Kỳ Nam giả ném thẳng vào người Gia Bảo, gỗ va đập mạnh làm ngực anh đau nhói.

"Hãy cút về cái xưởng rách nát ở Vạn Giã của ngươi mà mơ mộng đi! Cả đời này ngươi chỉ là một hạt bụi dưới chân Vinh Hoa Group mà thôi!"

Gia Bảo bị đẩy ngã nhào ra thảm cỏ ngoài sảnh lớn, nước mưa giông miền Trung quất thẳng vào khuôn mặt anh buốt lạnh.

Nhưng anh không tức giận, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh lùng đầy ẩn ý.

Ở phía xa, trong một chiếc xe Mercedes-Maybach sang trọng đỗ dưới bóng râm, một đôi mắt phượng thông tuệ đang quan sát toàn bộ sự việc.

Lâm Nhã Phương, CEO của Quỹ đầu tư An Lâm danh tiếng, lặng lẽ gập xấp tài liệu nghiên cứu sinh học trầm hương lại.

"Trần Gia Bảo... ánh mắt của anh ta không phải của một kẻ điên bại trận, mà là của một thợ săn đang giăng lưới," cô lẩm nhẩm.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...