Chương 2: Cuộc Khủng Hoảng Khởi Đầu
Những tia nắng đầu tiên của buổi sáng len lỏi qua những tán lá sầu riêng, tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp tại Chợ Lách.
Nguyễn Tấn Đạt, trong bộ quần áo làm vườn đã sờn rách, cúi người chăm chú kiểm tra từng cây sầu riêng trong vườn.
Hơi thở của đất đai ẩm ướt, mùi bùn lầy quanh quẩn bên mình, nhưng hôm nay, có điều gì đó không ổn.
Đạt quỳ xuống, đôi mắt anh chăm chú nhìn vào lá cây, phát hiện những dấu hiệu lạ lùng: lá vàng úa, ngọn cây héo rũ, như những đứa trẻ mất mẹ.
Trái tim anh đập thình thịch, nhịp tim như muốn vỡ vụn khi nhận ra có điều gì đó đang đe dọa vườn sầu riêng của mình.
Bỗng nhiên, một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo tiếng thì thầm của nỗi lo âu, như một điềm báo không hay.
Đạt đứng dậy, bàn tay siết chặt, mồ hôi lấm tấm trên trán, anh không thể để chuyện này xảy ra.
“Phải tìm hiểu xem sao!” - Đạt nghĩ thầm và vội vã chạy về phía văn phòng nhỏ của Duyên nằm ở giữa vườn.
Trần Mỹ Duyên đang ngồi trước màn hình máy tính, gương mặt cô hiện lên vẻ căng thẳng, ánh đèn chiếu sáng khuôn mặt thanh tú của cô, nhưng lại mang đến một bầu không khí nặng nề.
Khi Đạt bước vào, Duyên ngẩng lên nhìn, ánh mắt cô đầy lo âu: “Đạt, có chuyện gì vậy?”
“Vườn sầu riêng... có dấu hiệu bị đầu độc.” - Đạt nói, giọng anh run rẩy nhưng chắc chắn, từng từ như đâm xuyên qua không khí căng thẳng.
Duyên đứng phắt dậy, không còn vẻ điềm tĩnh như thường ngày, cô lắp bắp: “Đầu độc?
Ai lại dám làm như vậy?”
Đạt thở hổn hển, đôi tay anh siết chặt lại, anh nhìn thẳng vào mắt Duyên: “Chúng ta cần phải hành động ngay.”
Duyên gật đầu, nhưng sự bất an vẫn hiện rõ trên gương mặt xinh đẹp của cô, như một cơn bão đang âm thầm kéo đến.
Cô bước lại gần Đạt, trong lúc hai người cùng ngồi xuống bàn, Duyên lên tiếng: “Nếu điều này không được giải quyết kịp thời, vườn sầu riêng sẽ không chỉ mất trắng mà còn làm mất đi danh dự của chúng ta.”
“Chúng ta có 24 giờ.” - Đạt nhấn mạnh, đôi mắt anh ánh lên quyết tâm, như ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối.
Duyên gật đầu: “Mình cần một hợp đồng dịch vụ tư vấn, đứng tên tôi 50% vườn sầu riêng để hợp pháp hóa mọi thứ.”
Đạt ngạc nhiên, nhưng anh hiểu được lý do. “Được, nhưng chúng ta cần bằng chứng để chứng minh.”
“Bằng chứng?” - Duyên hỏi, vẻ mặt cô tràn đầy hy vọng, như một ngọn đèn trong đêm tối.
“Tôi sẽ kiểm tra camera an ninh, có thể sẽ tìm ra ai đã làm chuyện này.”
Đạt rời khỏi văn phòng, tâm trí anh như lửa đốt, anh chạy tới khu vực đặt camera an ninh, nơi mà mọi bí mật có thể được phơi bày.
Chân anh chạy như bay, vừa đi vừa nghĩ về những điều cần làm, cảm giác hồi hộp như một cơn sóng dâng trào trong lòng.
Khi đến nơi, Đạt ngồi xuống trước màn hình, ánh sáng chói chang khiến anh phải nheo mắt lại, mồ hôi lấm tấm rơi xuống má.
Một vài phút trôi qua, và rồi, Đạt cảm nhận một cảm giác hồi hộp khi bấm nút phát video.
Màn hình hiện lên hình ảnh một người đàn ông lạ mặt, mặt mày đầy mờ ám, đứng gần khu vực vườn sầu riêng vào đêm qua, như một bóng ma lướt qua.
Đạt nhấn mạnh từng khung hình, tim đập mạnh hơn khi nhận thấy người này đang phun thuốc gì đó vào gốc cây, như một kẻ sát nhân đang thực hiện âm mưu.
“Đúng là độc cỏ glyphosate!” - Đạt thốt lên, và anh quyết định chụp lại màn hình, như nắm giữ vũ khí trong tay.
Những dòng chữ trên màn hình hiện lên rõ ràng, và một kế hoạch dần được hình thành trong đầu anh, như một bản đồ dẫn lối đến chiến thắng.
Với bằng chứng này, Đạt có thể đánh sập mọi cáo buộc từ phía chủ nợ và truyền thông, như một ngọn núi đá vững chãi giữa bão tố.
Đạt đứng dậy, đôi chân anh như có thêm sức mạnh, anh chạy trở lại văn phòng với tâm trạng phấn chấn hơn, như một chiến binh trở về từ cuộc chiến.
“Duyên, tôi đã tìm ra bằng chứng!” - Đạt hớn hở thông báo khi bước vào văn phòng, gương mặt anh rạng rỡ như ánh nắng sau cơn mưa.
Duyên nhìn anh, đôi mắt cô sáng lên: “Thật sao?
Cái gì?”
“Hình ảnh từ camera an ninh, có một người đàn ông đã đầu độc vườn sầu riêng.” - Đạt nói, vẻ tự tin rõ ràng trong giọng nói, như một người dẫn dắt trong cuộc hành trình đầy gian khổ.
Duyên nhanh chóng ngồi xuống bên cạnh Đạt, họ cùng nhau xem lại hình ảnh, sự căng thẳng trong không khí như một dây đàn được kéo căng.
“Chúng ta cần tìm ra danh tính của hắn ngay lập tức.” - Duyên quyết đoán, ánh mắt cô như lưỡi dao sắc bén, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào.
“Chúng ta cũng cần một bản sao kê tài khoản ngân hàng, để chứng minh nguồn gốc tiền bẩn.” - Đạt bổ sung, như ánh sáng dẫn đường cho Duyên trong bóng tối.
“Tôi có người bạn làm trong ngân hàng Vietcombank, có thể giúp được.” - Duyên nói, sự quyết tâm đã trở lại trong giọng nói của cô, như lửa bùng lên trong một đêm lạnh giá.
Cả hai cùng gật đầu, và ngay lập tức bắt tay vào công việc, như những chiến binh chuẩn bị cho trận chiến quyết định.
Đạt cảm thấy một nguồn năng lượng mới, anh biết rằng cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là bảo vệ vườn sầu riêng mà còn là bảo vệ danh dự và sự sống còn của họ.
“Chúng ta sẽ không từ bỏ.” - Đạt nói, đôi mắt anh tràn đầy quyết tâm, như một ngọn đuốc sáng giữa đêm tối.
“Đúng vậy, không từ bỏ.” - Duyên đáp lại, nắm chặt tay Đạt, tạo nên một sự gắn kết mạnh mẽ giữa họ, như hai mảnh ghép hoàn hảo trong bức tranh cuộc đời.
Và cuộc hành trình đầy cam go để cứu vườn sầu riêng Monthong 50 hecta bắt đầu từ đây, như một cuộc chiến không thể tránh khỏi giữa ánh sáng và bóng tối.