Chương 6: Cuộc Chiến Đẫm Máu Giữa Lòng Đồng Sầu Riêng
Giữa cái nắng chói chang của buổi trưa ở Chợ Lách, Nguyễn Tấn Đạt đứng giữa vườn sầu riêng, ánh mắt của anh như chứa đựng cả một đại dương sóng gió.
Các cây sầu riêng Monthong, vốn xanh tươi và trĩu quả, giờ đây đã ngả vàng, những chiếc lá héo úa và quăn queo như thể chúng đang cầu xin được cứu rỗi.
Đạt nắm chặt tay, khớp tay siết lại đến rớm máu, trong khi mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, nhỏ giọt xuống đất, hòa lẫn với bùn đất.
“Chúng ta chỉ có 24 giờ,” Duyên, nữ chính lý tính, nói với giọng điềm tĩnh nhưng không giấu nổi sự lo lắng.
Cô đứng bên cạnh Đạt, đôi mắt sáng ngời như ánh sao, nhưng trong sâu thẳm là nỗi sợ hãi không thể che giấu.
“Chúng ta phải tìm bằng chứng, phải lật kèo trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn,” Đạt đáp, giọng nói chắc nịch nhưng trái tim anh thì đang đập loạn xạ.
Cả hai nhìn nhau, một khoảng lặng bao trùm, như thể thời gian ngừng trôi.
Chỉ một tiếng động nhẹ từ chiếc điện thoại của Duyên đã làm họ bừng tỉnh.
“Đây là thông tin từ camera an ninh,” Duyên nói, đưa chiếc điện thoại ra, ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên gương mặt mệt mỏi của họ.
Trên màn hình, hình ảnh một người đàn ông lén lút tiếp cận vườn sầu riêng, tay cầm bình phun thuốc, khuôn mặt không thể nhận diện được.
“Đó là Huỳnh Hữu Lộc,” Đạt khẳng định, mắt anh bừng sáng, “Chúng ta phải có chứng cứ rõ ràng để buộc tội hắn.”
“Nhưng làm thế nào để có được nó?” Duyên hỏi, trong khi mồ hôi vẫn lăn dài trên gò má.
“Chúng ta cần phải truy xuất dữ liệu từ ngân hàng,” Đạt nói, ánh mắt đã sáng tỏ hơn, “Sao kê tài khoản của hắn sẽ là thứ vũ khí mạnh mẽ.”
Họ nhanh chóng đến văn phòng ngân hàng Vietcombank gần nhất, cảm giác hồi hộp như một cơn sóng dâng trào.
Trong khi chờ đợi, tim Đạt đập loạn nhịp, anh quay lại nhìn Duyên, thấy cô vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh nhưng không thể giấu nổi sự lo âu.
Khi nhân viên ngân hàng đưa cho họ bản sao kê tài khoản, bàn tay Đạt run rẩy khi đọc con số 10 tỷ đồng đã được chuyển từ tài khoản của Lộc.
“Đây rồi, đây là bằng chứng,” anh thốt lên, ánh mắt tràn đầy hy vọng.
Duyên gật đầu, nhưng nỗi lo vẫn không rời xa.
“Chúng ta cần phải có thêm chứng cứ,” cô nói, “phải chứng minh rằng hắn đã âm thầm đầu độc vườn.”
Quay về vườn, họ quyết định xem lại video từ camera an ninh một lần nữa, từng khung hình trôi qua chậm rãi như những cơn ác mộng.
Đạt và Duyên ngồi bên nhau, ánh sáng từ màn hình chiếu sáng khuôn mặt họ, thể hiện rõ những nỗi lo âu và quyết tâm.
“Hắn đã nói chuyện với tay chân của mình,” Đạt chỉ vào một đoạn video, “chúng ta cần ghi âm lại.”
Duyên gật đầu, lấy điện thoại ra và bắt đầu ghi âm.
Giọng của Lộc vang lên, đầy phách lối, “Chỉ cần một cú đấm, mọi thứ sẽ thuộc về tôi.”
Đạt cảm thấy như có một mũi kim đâm thẳng vào tim, sự tức giận bùng lên, nhưng anh biết rằng phải kiềm chế.
“Chúng ta có thể dùng đoạn ghi âm này để tố cáo hắn,” Duyên nói, sự quyết tâm trong giọng nói của cô làm Đạt cảm thấy vững lòng.
“Nhưng có thể hắn sẽ không dễ dàng từ bỏ,” Đạt cảnh báo, ánh mắt anh chợt trở nên nghiêm túc.
“Chúng ta sẽ không từ bỏ, chúng ta phải đứng lên chống lại hắn!” Duyên nói, nắm chặt tay Đạt.
Họ cùng nhau lên kế hoạch, từng bước một, như những chiến binh chuẩn bị cho một trận chiến ác liệt.
Cuộc gọi đến từ một trong những người bạn cũ của Đạt, một luật sư giỏi, khiến anh cảm thấy như có thêm sức mạnh.
“Tôi đã xem xét tình hình,” giọng nói chắc nịch của người bạn vang lên, “các bạn có bằng chứng vững chắc, chúng ta có thể kiện Lộc.”
Đạt và Duyên nhìn nhau, ánh mắt họ lấp lánh hy vọng.
Nhưng đồng hồ vẫn tích tắc, thời gian không chờ đợi ai.
“Chúng ta phải hành động ngay,” Đạt nói, “không thể để Lộc có cơ hội ra tay lần nữa.”
Họ nhanh chóng thu thập tất cả các tài liệu, từ sao kê ngân hàng đến đoạn ghi âm, và chuẩn bị cho cuộc chiến với Lộc và chủ nợ của mình.
Cuộc chiến không chỉ là về tiền bạc, mà còn là danh dự và sự sống còn của vườn sầu riêng trăm tỷ.
Đạt và Duyên đứng trước những thử thách cam go, nhưng trong lòng họ tràn đầy quyết tâm.
“Chúng ta sẽ vượt qua,” Đạt nói, ánh mắt kiên định, “vì đây không chỉ là vườn sầu riêng, mà còn là tương lai của chúng ta.”
Duyên mỉm cười, nụ cười đầy tự tin, “Hãy cùng nhau chiến đấu!”
Và như vậy, cuộc chiến giữa Đạt, Duyên và Lộc bắt đầu, không chỉ với những con số, mà còn với trái tim và sự kiên cường của những người đã từng lấm bùn.