Chương 8: Vườn Sầu Riêng Hồi Sinh

Giữa cái nóng oi ả của buổi trưa Chợ Lách, Nguyễn Tấn Đạt đứng giữa cánh đồng sầu riêng, nơi mà mùi hương ngọt ngào của trái cây chín đang lan tỏa.

Ánh nắng chói chang chiếu rọi xuống những chiếc lá xanh mướt, khiến chúng trở nên lung linh như ngọc bích.

Đạt cúi xuống, đôi ủng cao su sờn rách dính đầy bùn, nhưng trong lòng cậu không hề thấy chán nản.

Ánh mắt cậu như đang tìm kiếm điều gì đó quý giá hơn cả những trái sầu riêng vàng rực rỡ.

Đó là bí mật của sự giàu có mà cậu đã âm thầm xây dựng trong suốt nhiều năm qua.

Nhưng giờ đây, tất cả như sụp đổ khi vườn sầu riêng Monthong của Trần Mỹ Duyên bị đầu độc.

Ngọn gió mang theo tin dữ ùa về, khiến mặt Đạt tái mét, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán.

Thời gian như ngừng lại, chỉ còn lại những âm thanh hỗn loạn từ các phương tiện truyền thông.

Những thông tin sai lệch, những lời đồn ác ý đang được thổi phồng, khiến họ như bị dồn vào chân tường.

“Chúng ta chỉ còn 24 giờ,” Duyên thốt lên, giọng nói lạc đi, ánh mắt cô tràn đầy lo âu.

Cô là một người phụ nữ thông minh, lý trí, nhưng giờ đây, cô như con thuyền giữa biển khơi giữa bão tố.

Đạt nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, cảm giác ấm áp từ bàn tay cô khiến trái tim cậu đập rộn ràng.

“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc,” Đạt nói, đôi mắt sáng rực lên như hừng hực ý chí.

Cậu biết rằng mình cần phải hành động ngay lập tức.

Dù chỉ là một người làm vườn lấm bùn, nhưng trong lòng cậu có sự quyết tâm mạnh mẽ.

Duyên nhìn Đạt với sự tin tưởng, nhưng trong lòng cô cũng đầy lo lắng.

“Mình cần ký hợp đồng dịch vụ tư vấn đại diện.”

“Tôi sẽ đứng tên sở hữu 50% vườn sầu riêng,” cô tiếp tục, giọng nói bỗng nhiên trở nên mạnh mẽ.

Đạt gật đầu, trong đầu cậu ngay lập tức hình thành kế hoạch.

Không thể để mọi thứ tan vỡ trong tay mình được.

Họ nhanh chóng ký hợp đồng, từng chữ ký như mang theo hy vọng và sự quyết tâm khôi phục lại danh dự.

Nhưng mọi thứ không dễ dàng như họ nghĩ.

Vườn sầu riêng 50 hecta đã bị đầu độc bằng glyphosate, một loại thuốc diệt cỏ cực độc hại.

Thời gian trôi qua như một cơn ác mộng, những cái nhìn từ những chủ nợ, những người đang đợi chờ sự thất bại của họ.

Đạt khẽ thở dài, cảm giác như mọi thứ đang đổ sập xuống đầu mình.

Đột nhiên, một ý tưởng lóe lên trong đầu cậu.

Cậu nhớ đến Huỳnh Hữu Lộc, người đã từng có mâu thuẫn với Duyên.

“Chúng ta cần bằng chứng,” Đạt nói, giọng nói vừa chắc chắn vừa tràn đầy hy vọng.

Duyên nhìn cậu với ánh mắt tràn đầy khích lệ, “Tôi sẽ tìm cách tiếp cận Lộc.”

Thời gian trôi qua nhanh chóng, và cuộc gặp gỡ với Lộc diễn ra vào chiều hôm đó.

Họ gặp nhau ở một quán cà phê nhỏ nằm bên đường, nơi mà không ai có thể nghi ngờ điều gì.

Duyên ngồi đối diện với Lộc, ánh mắt lạnh lùng như băng, nhưng bên trong lại như một lò lửa đang âm thầm cháy.

“Tôi nghe tin vườn sầu riêng của bạn bị đầu độc,” Lộc nói, giọng điệu như đang chế giễu.

Duyên gật đầu, không để lộ cảm xúc.

“Tôi muốn biết ai là thủ phạm,” cô đáp, ánh mắt thẳng thắn, không nhượng bộ.

Lộc cười khẩy, “Bạn nghĩ tôi sẽ giúp bạn?”

Duyên thả một tờ giấy lên bàn, đó là sao kê tài khoản ngân hàng Vietcombank.

“Đây là giao dịch chuyển tiền 10 tỷ từ tài khoản của bạn,” cô nói, giọng điệu như một người bảo vệ sự thật.

“Bạn có muốn mọi người biết về điều này không?”

Lộc thoáng chốc trở nên căng thẳng, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.

“Được rồi, tôi sẽ nói cho bạn biết,” hắn nhượng bộ, nhưng Đạt vẫn không thể tin được.

“Chúng tôi đã ghi lại mọi thứ,” Đạt nói, ánh mắt của cậu như dao sắc, không để cho Lộc có cơ hội thoát thân.

“Đoạn ghi âm giữa bạn và tay chân của bạn cũng đã được lưu lại.”

Ánh mắt Lộc vằn tia máu, như một con thú bị dồn vào chân tường.

“Các người không thể làm gì tôi,” hắn gầm gừ, nhưng sự sợ hãi hiện rõ trong ánh mắt.

“Chúng tôi sẽ làm mọi thứ để bảo vệ vườn sầu riêng,” Đạt khẳng định, giọng nói cậu đầy kiên quyết.

Cuộc chiến không chỉ là về vườn sầu riêng, mà còn là về danh dự, về nỗ lực mà họ đã bỏ ra.

Khi Lộc cuối cùng cũng chịu thua, Đạt và Duyên đã có trong tay bằng chứng chắc chắn.

Họ nhanh chóng trở lại vườn sầu riêng, nơi mà mọi thứ đã bị tàn phá.

Nhưng giờ đây, với sự quyết tâm và hợp tác, họ bắt đầu khôi phục lại vườn.

Đạt và Duyên làm việc không ngừng nghỉ, từ việc dọn dẹp những cây sầu riêng bị chết đến việc tưới nước cho những cây còn sống sót.

Mồ hôi chảy dài trên trán, nhưng họ không cảm thấy mệt mỏi.

Ánh mắt của họ chứa đựng niềm hy vọng, và trong từng giọt mồ hôi, họ cảm nhận được tình yêu và sự quyết tâm.

Cuối cùng, sau những nỗ lực không ngừng nghỉ, vườn sầu riêng dần hồi sinh.

Những trái sầu riêng bắt đầu xuất hiện, to tròn và căng mọng.

Đạt và Duyên đứng giữa vườn, nhìn những trái sầu riêng chín vàng, cảm giác như mọi thứ đã trở lại đúng quỹ đạo.

“Chúng ta đã làm được,” Duyên nói, nụ cười rạng rỡ trên môi.

Đạt cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm, như một cơn bão đã qua đi.

Cả hai nắm chặt tay nhau, không chỉ là sự hợp tác mà còn là tình yêu đang lớn dần trong họ.

Cuộc chiến bảo vệ vườn sầu riêng không chỉ mang lại thành công, mà còn củng cố mối quan hệ giữa họ.

Họ biết rằng, bất kể thử thách nào trong tương lai, chỉ cần bên nhau, họ sẽ vượt qua mọi khó khăn.

Trần Văn Lộc bị bắt giữ lúc chiều tối hôm đó — khi cơ quan điều tra Phòng Cảnh sát Kinh tế tỉnh Tiền Giang đến tại địa điểm kho hóa chất ở ấp Mỹ Lợi, tìm thấy hai lô Endosulfan còn nguyên niêm phong cùng hóa đơn mua bán từ sáu tuần trước — đúng thời điểm vườn sầu riêng Đạt bắt đầu chết hàng loạt.

Nguyễn Tấn Đạt không đến dự phiên bắt giữ. Anh ở lại vườn cùng Duyên, kiểm tra từng gốc cây còn sống. Mười tám cây mất là mười tám năm chờ đợi. Không có gì bù lại được điều đó.

Nhưng hai trăm mười bảy cây còn lại đang ra trái.

Chợ Lách vào chiều tà — mùi sầu riêng chín theo gió từ các vườn láng giềng thổi vào. Duyên đứng bên cạnh anh, không nói gì. Đất Miền Tây đã dạy họ điều đó từ nhỏ: không nói nhiều trước đất. Chỉ làm. Chỉ chờ. Chỉ trở lại.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...