Chương 3: Cuộc Chiến Hồi Sinh Vườn Sầu Riêng
Giữa ánh nắng chói chang của buổi sớm, Nguyễn Tấn Đạt đứng giữa vườn sầu riêng Monthong, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, hòa cùng với lớp bùn lầy dưới chân.
Đôi ủng cao su sờn rách của anh in dấu trên mặt đất, như một minh chứng cho những năm tháng làm vườn không ngừng nghỉ.
Nhưng hôm nay, cảm giác nặng nề trong lòng anh khiến cơ thể như bị đè nén bởi một khối u ác tính.
Đạt hít thở sâu, cố gắng kiềm chế cơn hoảng loạn đang dâng trào.
Vườn sầu riêng 50 hecta mà anh trân quý đang bị đe dọa bởi một kẻ thù vô hình - độc cỏ glyphosate.
Chỉ cần một giọt nhỏ bắn vào gốc cây, cả một mùa vụ sẽ tiêu tan.
Đạt đưa tay lên vầng trán, cố gắng xua tan những suy nghĩ tiêu cực.
Tình hình đang trở nên cấp bách hơn bao giờ hết.
Trần Mỹ Duyên, người phụ nữ mà anh đã dành trọn tình cảm và lòng tin, đang gặp phải áp lực khủng khiếp từ gia đình và chủ nợ.
Cô ấy cần một người đứng bên cạnh để chống lại cơn bão này.
“Đạt, em không biết phải làm gì bây giờ,” giọng Duyên nghẹn lại khi cô gọi điện cho anh.
Đạt có thể cảm nhận được sự sợ hãi trong từng câu chữ, như một chiếc kim châm vào lòng anh.
“Chị Duyên, em sẽ tìm ra cách.
Chúng ta cần bằng chứng về kẻ đã làm điều này.”
“Nhưng thời gian không có nhiều, chủ nợ đã đến tận nơi đe dọa gia đình em.”
Đạt nghe thấy tiếng khóc nấc của Duyên ở đầu dây bên kia.
Tim anh như thắt lại.
“Chị hãy bình tĩnh, em sẽ tới ngay!”
Anh tắt máy, đôi mắt vằn tia máu nhìn về phía vườn sầu riêng.
Chỉ còn 24 giờ để cứu vườn và danh dự.
Đạt lao vào hành động, lục soát từng ngóc ngách trong vườn, từ những gốc cây sầu riêng cho đến những khu vực gần bờ rào.
Như một con chó săn, anh tìm kiếm từng dấu vết khả nghi.
Từng bước chân nặng nề, từng cú quỳ gối, tay anh lôi ra những mảnh vỡ của chai lọ, những thứ có thể trở thành bằng chứng.
“Có gì không?” - Duyên hỏi khi anh tới nhà cô.
“Bắt đầu từ việc tìm hiểu ai là người có động cơ.”
“Em nghĩ đến Huỳnh Hữu Lộc.”
“Lộc?”
Đạt gật đầu, mồ hôi lăn dài trên gò má.
“Hắn là đối thủ cạnh tranh, và hắn chẳng bao giờ ưa chúng ta.”
Mắt Duyên mở to, như thể vừa nhận ra một điều gì đó.
“Thực sự em muốn đụng đến hắn?”
“Nếu không thì chúng ta sẽ mất tất cả.”
“Nhưng hắn rất nguy hiểm.”
“Nguy hiểm hay không, em sẽ làm.
Chúng ta cần chứng cứ.”
Đạt châm một điếu thuốc, ánh lửa bùng lên như một ngọn lửa hy vọng.
“Để em tìm hiểu về hắn, xem hắn có giao dịch nào khả nghi không.”
“Đúng rồi, và chúng ta cần theo dõi hắn.”
Ngày hôm sau, Đạt đã dành cả buổi sáng để truy tìm thông tin về Huỳnh Hữu Lộc.
Với sự giúp đỡ của một số người bạn trong ngành, anh đã thu thập được những thông tin cần thiết.
Chỉ trong một thời gian ngắn, Đạt đã có bản sao kê tài khoản ngân hàng Vietcombank của Lộc.
“Chuyển khoản 10 tỷ?” - Đạt thì thầm khi nhìn vào số liệu.
“Hắn đã làm gì với số tiền này?”
Chứng cứ càng rõ ràng, Đạt càng cảm thấy lòng quyết tâm của mình mạnh mẽ hơn.
“Chúng ta cần phải tìm ra kẻ đứng sau vụ này.”
Đạt nhớ lại cuộc gọi mà anh đã nghe được từ một thiết bị ghi âm.
Cuộc đối thoại giữa Lộc và tay chân của hắn đã được ghi lại rõ nét.
“Tôi đã cho các người làm xong việc, giờ thì lo mà thu dọn.”
“Nếu không, chính các người sẽ phải gánh chịu hậu quả.”
Đạt nghe thấy từng từ rõ ràng, và nó như một cú đấm vào bụng.
Đó chính là động lực để anh tiếp tục cuộc chiến này.
“Duyên, em cần chuẩn bị cho một cuộc họp với luật sư,” Đạt nói khi trở về nhà.
“Cuộc họp?”
“Đúng, bây giờ chúng ta cần có một kế hoạch rõ ràng.”
“Em sẽ cùng anh.”
“Chúng ta cần phải chấm dứt mọi thứ trước khi quá muộn.”
Đạt và Duyên quyết định sẽ đến gặp luật sư vào chiều hôm đó.
Đến văn phòng luật sư, không khí nặng nề bao trùm.
Đạt cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực thẳm, nhưng không thể lùi bước.
“Ông có thể giúp chúng tôi không?”
“Tôi sẽ làm hết sức mình.”
Đạt trình bày chi tiết từng vấn đề, từ việc vườn sầu riêng bị đầu độc cho đến những bằng chứng mà anh đã thu thập được.
“Có thể chúng ta sẽ phải kiện Lộc,” luật sư nói với vẻ nghiêm túc.
“Đúng vậy, nhưng chúng ta cần phải chuẩn bị thật kỹ.”
“Tôi sẽ soạn thảo một bản hợp đồng dịch vụ tư vấn đại diện và đứng tên sở hữu 50% vườn sầu riêng.”
“Đó là điều cần thiết.”
Cuộc họp kết thúc, nhưng tâm trí Đạt vẫn không ngừng suy nghĩ về tương lai.
Cuộc chiến này không chỉ là để cứu vườn, mà còn là để gìn giữ danh dự của Duyên và gia đình cô.
Đặt chân ra khỏi cửa, Đạt cảm thấy như mình vừa bước vào một thế giới mới, nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một sợi dây mỏng manh.
“Chúng ta sẽ thắng.” - Đạt thì thầm, như một lời hứa dành cho chính mình và cho Duyên.
Đó là lúc mà cuộc chiến hồi sinh vườn sầu riêng thực sự bắt đầu.