Chương 4: Âm Mưu Bị Phơi Bày
Giữa khung cảnh u ám của vườn sầu riêng Monthong, dưới ánh nắng chói chang của buổi chiều, Nguyễn Tấn Đạt đứng giữa những gốc cây sầu riêng đang héo rũ, đôi mắt anh ánh lên sự quyết tâm mãnh liệt.
Nhưng cú phản công đầu tiên chưa kịp thành hình thì biến cố mới ập xuống. Tài liệu bị nghi là giả, một nhân chứng quan trọng bất ngờ đổi lời, còn phía đối thủ lập tức tung tin rằng mọi chứng cứ chỉ là trò trả thù của kẻ thất thế. Lần này, anh không chỉ cần thắng một cuộc tranh cãi; anh phải chứng minh sự thật trước những người vốn đã quyết định không tin mình.
Hương vị ngọt ngào của trái sầu riêng từng làm say lòng bao người giờ đây chỉ còn là một ký ức đau thương.
Tiếng chim hót líu lo giờ như đã dứt hẳn, chỉ còn lại tiếng gió thổi qua những tán lá rậm rạp, giống như tiếng thở dài của đất trời.
Đạt xoa xoa tay lên chiếc ủng cao su đã sờn rách, lòng anh nặng trĩu khi nghĩ về vườn cây của Trần Mỹ Duyên.
Chỉ mới hôm qua, họ còn đang cùng nhau cười nói, bàn về việc thu hoạch và những kế hoạch mở rộng vườn sầu riêng.
Nhưng sự xuất hiện của Huỳnh Hữu Lộc, kẻ thù không đội trời chung, đã đảo lộn tất cả.
Giờ đây, với 50 hecta sầu riêng bị đầu độc bởi độc cỏ glyphosate, mọi thứ như sụp đổ trong gang tấc.
Đạt tiến lại gần những gốc cây, nơi mà những chiếc lá xanh tươi giờ đã chuyển sang màu nâu xỉn, một dấu hiệu rõ ràng của sự hủy hoại.
Những giọt mồ hôi lạnh lẽo chảy dọc theo sống lưng, anh cảm nhận rõ ràng nỗi lo lắng dâng trào trong lòng.
Duyên đứng bên cạnh, nét mặt cô tái nhợt, nhưng ánh mắt vẫn rực sáng, tràn đầy nghị lực.
Cô chậm rãi nói: "Đạt, chúng ta không thể ngồi đây chờ chết.
Chúng ta cần hành động ngay lập tức!"
Đạt gật đầu, lòng bừng bừng khí thế.
"Chúng ta cần ký hợp đồng dịch vụ tư vấn đại diện và đứng tên sở hữu 50% vườn sầu riêng ngay lập tức," Duyên quyết liệt nói, giọng cô không cho phép sự chần chừ.
Nhưng Đạt biết rằng không chỉ đơn giản như vậy.
Họ cần bằng chứng, mọi thứ phải rõ ràng và pháp lý phải vững chắc để vượt qua cơn bão này.
Trong đầu anh hiện lên hình ảnh của bản sao kê tài khoản ngân hàng Vietcombank, nơi ghi lại giao dịch chuyển tiền 10 tỷ từ tài khoản của Huỳnh Hữu Lộc.
Mọi thứ đã được chuẩn bị, và bây giờ là lúc thực hiện.
Đạt và Duyên nhanh chóng di chuyển đến văn phòng luật sư, nơi mà họ gặp luật sư Trần Văn Hòa.
Luật sư Hòa là người có tiếng trong giới pháp lý, với phong cách làm việc nghiêm túc và hiệu quả.
Khi họ bước vào văn phòng, ánh đèn vàng nhạt rọi xuống những bức tường màu trắng, tạo ra không gian ấm cúng nhưng đầy căng thẳng.
"Chúng tôi cần sự giúp đỡ của ông về vụ việc này," Duyên lên tiếng, giọng cô mạnh mẽ nhưng vẫn có chút lo lắng.
"Tôi đã nghe về vụ việc này, tình hình rất nghiêm trọng," luật sư Hòa đáp, ánh mắt ông sắc bén, như thể đang tìm kiếm từng chi tiết nhỏ trong câu chuyện của họ.
Đạt đưa cho ông bản sao kê ngân hàng, tay anh run nhẹ khi để nó trên bàn.
Luật sư Hòa cẩn thận xem xét từng con số, từng chữ ký, ông gật đầu tán thành.
"Đây là bằng chứng quan trọng, nhưng chúng ta cần nhiều hơn thế.
Chúng ta cần chứng minh được rằng Lộc đã có âm mưu và cố tình đầu độc vườn sầu riêng này," ông nói, giọng điệu bình tĩnh nhưng quyết đoán.
"Chúng tôi có video từ camera an ninh ghi lại hình ảnh của kẻ thủ ác," Đạt nói, lòng hồi hộp tràn ngập.
Mọi người cùng nhau xem video, hình ảnh mờ mờ của một người đàn ông lén lút phun thuốc độc vào gốc cây sầu riêng hiện lên trên màn hình.
"Chúng ta sẽ cần thêm chứng cứ từ cuộc trò chuyện giữa Lộc và tay chân của hắn," luật sư Hòa tiếp tục, ánh mắt ông không rời khỏi màn hình.
Đạt đưa cho ông tập tin ghi âm mà anh đã thu thập được, trong đó là những lời nói đầy thách thức của Lộc.
Nghe xong, luật sư Hòa không thể giấu nổi sự ấn tượng.
"Chúng ta có khả năng thắng kiện, nhưng mọi thứ cần được chuẩn bị thật kỹ lưỡng," ông nhấn mạnh.
Duyên và Đạt nhìn nhau, một cảm giác tự tin dâng trào trong lòng.
Họ đã có lý do để chiến đấu, lý do để không đầu hàng trước sự tàn ác của Huỳnh Hữu Lộc.
Cuộc chiến pháp lý đang chờ đón họ, và họ sẽ không bao giờ lùi bước.
Ra khỏi văn phòng, Đạt cảm nhận được không khí bên ngoài đang thay đổi, như thể vũ trụ đang ủng hộ họ.
"Chúng ta sẽ lấy lại những gì thuộc về mình," anh nói, giọng đầy quyết tâm.
Duyên mỉm cười, nụ cười của một chiến binh kiên cường.
"Đúng vậy, không có gì có thể ngăn cản chúng ta!" cô khẳng định.
Và như vậy, cuộc chiến không chỉ để bảo vệ vườn sầu riêng mà còn là cuộc chiến vì danh dự, lòng tự trọng của họ bắt đầu.
Trên đường về, Đạt và Duyên bàn bạc về các bước tiếp theo.
"Chúng ta cần tìm hiểu kỹ về Lộc, không chỉ đơn thuần là một kẻ thù mà còn là một người có nhiều mánh khóe," Đạt nói, ánh mắt anh sắc bén.
Duyên gật đầu, lòng cô tràn đầy quyết tâm, "Mình sẽ phải tìm ra nguồn gốc của số tiền mà Lộc đã dùng để đầu độc vườn cây này, chắc chắn có một liên kết nào đó mà mình chưa thấy."
"Đúng vậy, và chúng ta cũng cần phải chuẩn bị cho việc Lộc sẽ không ngồi yên đâu.
Hắn sẽ tìm cách phản công," Đạt cảnh báo.
"Mình sẽ điều tra những mối quan hệ của hắn, xem hắn đã làm gì trước đây.
Chắc chắn có điều gì đó mà hắn không muốn bị phơi bày," Duyên nói, một quyết tâm cháy bỏng trong ánh mắt cô.
Họ dừng chân bên một quán cà phê nhỏ ven đường, nơi mà hương thơm của cà phê rang xay len lỏi vào không khí.
Đạt gọi một ly cà phê đen, trong khi Duyên chọn cho mình một ly sinh tố sầu riêng, như để gợi nhớ về những gì họ đang bảo vệ.
"Cà phê này ngon quá, nhưng giờ không phải lúc để thưởng thức," Đạt nói, lòng anh đầy trăn trở.
"Đúng vậy, nhưng nếu không có sức khỏe, thì làm sao mình có thể chiến đấu?" Duyên đáp, ngẩng lên nhìn Đạt với ánh mắt quyết tâm.
Họ đã tràn đầy năng lượng sau khi bàn bạc, và quyết tâm của họ càng thêm mạnh mẽ khi họ rời khỏi quán.
"Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi lật tẩy được âm mưu của Lộc," Đạt nói, một cảm giác tự hào dâng trào trong lòng.
"Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng!" Duyên đáp lại, nắm chặt tay Đạt như một lời hứa.
Những cơn gió mát lành thổi qua, như thể đang cổ vũ cho họ trong cuộc chiến này.