Chương 1: Cuộc Tấn Công Chớp Nhoáng
"Ký đi, rồi bước ra khỏi đây. Từ giờ chuyện này không còn chỗ cho người như anh nữa."
Câu nói ấy rơi xuống trước mặt anh như một cái tát công khai. Trong vài giây, tất cả ánh mắt trong căn phòng đều dồn về phía anh: khinh miệt, hả hê, chờ anh cúi đầu. Nhưng chính khoảnh khắc bị dồn đến chân tường ấy lại khiến anh nhớ rõ từng chứng cứ, từng chữ ký, từng sai lệch đã bị che dưới lớp hào nhoáng của câu chuyện Vương Quốc Bất Động Sản: Cuộc Chiến Sinh Tử.
Đinh Thanh Tùng, tên tuổi lừng lẫy trong lĩnh vực bất động sản, đang đứng trước bờ vực của sự sụp đổ.
Ánh sáng chói lòa từ những tòa nhà chọc trời ở khu đô thị Phú Mỹ Hưng chiếu rọi mọi ngóc ngách, nhưng trong lòng Tùng lại tối tăm như bầu trời trước cơn bão.
Ba thế lực đối thủ cùng lúc tấn công, tạo nên vòng vây pháp lý, tài chính và truyền thông chặt chẽ.
Tùng ngồi thừ người tại văn phòng, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, đôi tay siết chặt thành nắm đấm đến rớm máu.
Đập vào mắt Tùng là những tin tức tiêu cực tràn ngập trên các phương tiện truyền thông, từ báo chí đến mạng xã hội, tất cả đều đồng loạt chỉ trích và cáo buộc ông gian lận tài chính, quy hoạch giả.
Mỗi câu chữ như một nhát dao sắc bén, đâm thấu vào lòng tự trọng của một người từng đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp.
Tùng có thể cảm nhận được nhịp tim của mình đập loạn xạ, như thể nó đang cố gắng thoát khỏi cơ thể đang rệu rã này.
Nguyễn Minh Châu, luật sư xuất sắc từ Hà Nội, được cử xuống để ứng cứu, nhưng không ngờ cô là người sẽ thay đổi cục diện cuộc chiến.
Khi Châu bước vào văn phòng, ánh mắt cô sắc lạnh, nhưng cũng đầy quyết tâm.
Cô nhìn thẳng vào Tùng, đôi môi mím chặt, không một chút lay động, như một bức tượng của sự kiên cường.
“Ông Tùng, tôi cần một bản hợp đồng tư vấn pháp lý ngay lập tức và yêu cầu ông đứng tên sở hữu tài sản riêng của mình,” Châu nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng kiên định.
Tùng ngạc nhiên, nhưng không có thời gian để phản đối.
Các tài liệu giả mạo và vụ cướp dự án đang rình rập, đe dọa đến sự tồn vong của cả vương quốc bất động sản.
“Nhưng…,” Tùng khẽ lắp bắp, “Liệu chúng ta có đủ thời gian không?”
“Thời gian không chờ đợi ai, ngay bây giờ chúng ta cần hành động,” Châu đáp, ánh mắt cô sáng rực như ngọn lửa giữa đêm tối.
Tùng cảm thấy trong lòng dâng lên một chút hy vọng, nhưng cũng không khỏi e ngại.
“Trong vòng 24 giờ tới, tôi phải đối mặt với những cáo buộc gian lận tài chính,” Tùng thở dài, “Đồng hồ đang gấp rút chạy về phía sự sụp đổ hoàn toàn.”
Châu gật đầu, không một chút nề hà.
“Tôi biết,” cô nói, “Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra.”
“Tôi đã chuẩn bị một số bằng chứng có thể lật kèo.”
Tùng nhìn cô, sự tò mò không thể giấu nổi.
“Bằng chứng gì?”
Châu lấy ra một bản sao kê tài khoản ngân hàng MB Bank có dấu mộc đỏ, trong đó có dòng tiền 1 tỷ VNĐ, và đặt lên bàn trước mặt Tùng.
“Dòng tiền này sẽ chứng minh rằng ông không hề tham nhũng,” Châu giải thích, “Nhưng chúng ta cần phải làm rõ nguồn gốc của nó.”
Tùng cảm thấy hồi hộp, nhưng không thể không thừa nhận rằng, đây chính là một vũ khí lợi hại.
“Còn nữa,” Châu tiếp tục, “Tôi có tập tin ghi âm cuộc họp giữa ông và đối thủ, cùng trích xuất camera an ninh tại tòa nhà Landmark 81.”
Mỗi câu từ của Châu như một vết cắt sâu vào nỗi lo âu của Tùng, nhưng cũng đem lại sự vững vàng cho tâm hồn đang lung lay của ông.
Những thế lực đang vây quanh như những con sói đói, chực chờ cơ hội để xé xác ông ra từng mảnh.
Giờ thì, họ đã có lý do để tấn công.
Tùng đứng dậy, quyết tâm dâng trào.
“Châu, nếu chúng ta vượt qua lần này, tôi sẽ ký mọi hợp đồng mà cô muốn,” Tùng nói, đôi mắt sáng rực lên như ánh đuốc giữa bóng đêm.
“Tôi không cần ông ký bất kỳ hợp đồng nào, tôi chỉ cần ông đứng vững và bảo vệ những gì mình đã xây dựng,” Châu đáp lại, giọng nói của cô như một mệnh lệnh không thể chối từ.
Châu gật đầu, không một chút do dự.
“Chúng ta sẽ chiến đấu, nhưng trước hết, ông cần phải chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp diễn ra,” cô cảnh báo.
Tùng hít một hơi thật sâu, cảm nhận được hơi thở của cuộc chiến sắp tới.
“Tôi sẽ không đầu hàng,” ông khẳng định, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch của văn phòng.
Châu nhìn thẳng vào mắt Tùng, như muốn truyền tải sức mạnh và sự quyết tâm của mình.
“Ông không đơn độc, tôi sẽ cùng ông chiến đấu,” cô nói, giọng điệu ấm áp nhưng vẫn cương quyết.
Tùng cảm thấy như có một dòng điện chạy qua cơ thể, sức mạnh từ sự đồng hành của Châu như tiếp thêm năng lượng cho ông.
“Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi tình huống, và tôi cần ông cung cấp tất cả thông tin liên quan đến các dự án và tài sản của mình,” Châu chỉ ra, ánh mắt cô sắc sảo như dao cắt.
Tùng gật đầu, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm và có chút tin tưởng.
“Tôi sẽ làm theo, nhưng liệu chúng ta có đủ thời gian không?”
“Thời gian không phải là vấn đề, mà là cách chúng ta sử dụng nó,” Châu nói, và Tùng không thể không thán phục sự sắc sảo của cô.
Âm thanh của chiếc đồng hồ treo tường vang lên từng nhịp, mỗi giây trôi qua như một nhát dao, gợi nhớ cho Tùng rằng thời gian đang không ngừng chạy.
Cuộc chiến sinh tử đã bắt đầu, và ông sẽ không để vương quốc của mình sụp đổ mà không chiến đấu đến cùng.
Châu đứng dậy, ánh mắt cô như lửa cháy, “Ông hãy chuẩn bị cho những gì sắp đến, tôi sẽ không để ai hạ gục ông.”
Tùng cảm nhận được sự quyết tâm và sức mạnh từ Châu, như một chiếc phao giữa dòng nước xoáy.
“Cảm ơn cô, Châu.
Tôi sẽ cùng cô vượt qua.”
“Chúng ta sẽ cùng nhau đứng vững,” Châu nói, nụ cười của cô như ánh sáng cuối đường hầm, khiến Tùng cảm thấy tự tin hơn bao giờ hết.