Chương 6: Cuộc Đối Đầu Sinh Tử

Đinh Thanh Tùng ngồi bất động tại văn phòng của mình, ánh đèn neon từ tòa nhà Landmark 81 chiếu sáng mặt phố bên ngoài như một con rồng đang bừng tỉnh.

Thời gian trôi qua từng giây như những nhát dao sắc lạnh cắt vào tâm trí anh.

Ba thế lực đối thủ đang gác lại mọi tranh chấp và dồn sức tấn công, tạo nên một vòng vây chặt chẽ mà anh không thể nào thoát ra.

Nguyễn Minh Châu, luật sư nổi tiếng từ Hà Nội, vừa đến, gương mặt đầy sự quyết tâm nhưng ánh mắt lại ẩn chứa nỗi lo âu.

Cô đã nghe về Tùng, nghe về những thành công lừng lẫy nhưng giờ đây, cô không thể ngờ rằng người đàn ông ấy lại đứng trước bờ vực thẳm.

“Chúng ta chỉ có 24 giờ,” Châu nói, giọng cô như một nhạc trưởng chỉ huy dàn nhạc, “Chúng ta cần phải hành động ngay.”

Tùng gật đầu, nhưng lòng anh như có một tảng đá nặng trĩu, cảm giác như một cơn bão đang kéo đến từ phương xa.

“Tôi cần phải ký hợp đồng tư vấn pháp lý với cô, và cô cũng phải đứng tên sở hữu tài sản riêng của mình,” Tùng nói, giọng anh trầm xuống như thể đang chấp nhận số phận.

Châu nhìn anh, đôi lông mày nhíu lại, “Đây không phải là lúc để đặt câu hỏi, Tùng.

Tôi cần được tin tưởng để có thể giúp anh.”

Những giọt mồ hôi lạnh bắt đầu chảy dài trên trán Tùng, anh đã từng là một chiến binh trong thế giới bất động sản, nhưng giờ đây, anh cảm thấy mình như một con thú bị dồn vào chân tường.

“Được rồi, tôi sẽ ký,” anh thở dài, cảm giác như một cơn bão đang kéo đến.

Châu nhanh chóng mang ra bản hợp đồng đã chuẩn bị sẵn, tay cô run run khi đặt bút lên giấy, nét mặt cô hiện rõ sự căng thẳng.

Trong khi đó, Tùng không thể rời mắt khỏi đồng hồ đếm ngược trên màn hình máy tính, từng giây từng phút như đang đếm ngược đến ngày tận thế của sự nghiệp anh.

“Chúng ta cần chứng cứ,” Châu nhấn mạnh, “Bằng chứng từ ngân hàng, ghi âm cuộc họp, và nếu có thể, camera an ninh.”

Tùng gật đầu, anh đã có một bản sao kê tài khoản ngân hàng MB Bank có dấu mộc đỏ, với dòng tiền 1 tỷ VNĐ, nhưng anh biết điều đó chưa đủ.

“Cô sẽ không tin nhưng tôi có một tập tin ghi âm cuộc họp giữa tôi và đối thủ,” anh nói, giọng có phần khích lệ hơn, “Có thể sẽ giúp chúng ta.”

Châu nhướng mày, “Hãy cho tôi nghe nó.”

Tùng bật máy tính, âm thanh ghi âm vang lên, là giọng nói của đối thủ, từng lời nói như một đao kiếm chém vào không khí.

“Chúng ta sẽ đè bẹp Tùng, không thể để hắn sống sót,” âm thanh đó vang lên, chứa đựng sự thù hận mãnh liệt.

Châu mỉm cười, “Đây chính là chứng cứ mà chúng ta cần.”

Nhưng Tùng vẫn cảm thấy lo lắng, “Cô có chắc rằng điều này sẽ đủ sức mạnh để đánh bại họ?”

“Chúng ta không chỉ có âm thanh, mà còn có hình ảnh,” Châu nói, “Tôi sẽ yêu cầu trích xuất camera an ninh tại tòa nhà.”

Trong lòng Tùng, một tia hy vọng le lói, nhưng sự căng thẳng vẫn đè nặng như một tảng đá lớn.

“Chúng ta cần phải hành động ngay lập tức,” Châu thúc giục, “Đã gần 2 giờ chiều, phiên tòa sẽ diễn ra vào 9 giờ sáng mai.”

Tùng đứng dậy, mắt anh ánh lên sự quyết tâm, “Chúng ta sẽ không để họ chiến thắng.”

Với từng bước chân, anh cảm nhận được sức mạnh dần dần quay lại, như thể có một luồng năng lượng mới chảy vào cơ thể.

Châu không ngừng tìm kiếm, cô lật từng tài liệu, phân loại từng chứng cứ, mỗi giây phút đều quý giá như vàng.

Cô dừng lại, mắt nhìn thẳng vào Tùng, “Chúng ta không chỉ đang chiến đấu cho bản thân, mà còn cho cả đội ngũ của anh.”

Tùng gật đầu, lòng anh tràn đầy trách nhiệm không chỉ với bản thân mà còn với những người đã tin tưởng anh.

“Chúng ta sẽ phải chuẩn bị cho mọi tình huống xấu nhất,” Châu nói, “Nếu họ có kế hoạch tấn công, chúng ta cũng phải có kế hoạch phản công.”

“Cô có ý tưởng gì không?” Tùng hỏi, ánh mắt anh chờ đợi sự chỉ dẫn từ Châu.

“Tôi đang nghĩ đến việc lập một danh sách những nhân chứng có thể đứng ra làm chứng cho chúng ta,” Châu đáp, “Họ sẽ là những người có thể củng cố thêm cho vụ kiện.”

Tùng nhíu mày, “Nhưng liệu họ có dám lên tiếng không?

Rủi ro lớn lắm.”

“Đúng, nhưng nếu không có họ, chúng ta sẽ còn gặp rắc rối lớn hơn,” Châu khẳng định, “Hãy tin tôi, mỗi người trong đội ngũ của anh đều đang chờ đợi một tín hiệu từ anh.”

Tùng cảm thấy một luồng nhiệt huyết dâng trào trong lòng, “Được rồi, tôi sẽ liên lạc với họ ngay bây giờ.”

“Hãy gửi tin nhắn cho họ, nhưng đừng để lộ thông tin quá nhiều,” Châu lưu ý, “Nếu không, chúng ta sẽ mất đi lợi thế.”

Thời gian trôi qua nhanh chóng, Tùng và Châu như những chiến binh đứng giữa bão tố, không ngừng chuẩn bị cho cuộc chiến sinh tử phía trước.

“Hãy nhớ, không có gì là không thể,” Châu động viên, “Chúng ta đã chuẩn bị cho điều này từ lâu.”

Tùng thở dài, nhưng anh biết rằng, trong cuộc chiến này, chỉ có lý trí và chứng cứ mới có thể giúp họ giành chiến thắng.

“Chúng ta sẽ không để sự sụp đổ xảy ra,” Tùng nhắc nhở bản thân, và cả Châu, “Tôi không muốn nhìn thấy vương quốc của mình tan vỡ.”

Châu nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh đèn neon vẫn đang chiếu sáng, những hình ảnh của sự phát triển giờ đây bị đe dọa nhưng vẫn còn hy vọng.

“Hãy tin vào bản thân, Tùng,” Châu nói, “Chúng ta sẽ chiến thắng.”

Và trong những giây phút cuối cùng của ngày, họ không còn là hai cá nhân đơn độc, mà là một đội ngũ mạnh mẽ, sẵn sàng chiến đấu cho sự sống còn của cả vương quốc bất động sản.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...