Chương 8: Phiên Họp Vạch Trần Ba Kẻ Thù

Phòng họp Hội đồng Quỹ đầu tư bất động sản VietREIT tầng 30 Landmark 81 có mười sáu chiếc ghế. Đinh Thanh Tùng ngồi ở ghế chủ tọa, sau lưng là kính cường lực nhìn thẳng ra sông Sài Gòn. Ngoài kia, thành phố vẫn chạy. Bên trong, ba kẻ thù ngồi trước mặt anh: Nguyễn Cường Bắc — Giám đốc Cường Bắc Land, Lê Minh Tuấn — Chủ tịch Công ty Luật Minh Tuấn & Cộng sự, và Phan Đình Khôi — Phó tổng giám đốc Quỹ tài chính tư nhân Đỉnh Phương. Ba người, ba hướng tấn công, cùng một đích: ghế của anh.

Tùng đặt tập hồ sơ lên bàn. Không vội. Anh đã chờ sáu tháng để có buổi họp này.

"Trước khi Hội đồng bỏ phiếu về đề nghị thay thế Ban điều hành," anh nói, giọng đủ để mười sáu người nghe không cần lên giọng, "tôi đề nghị Hội đồng xem xét một số tài liệu."

Nguyễn Thị Châu — Giám đốc Pháp lý VietREIT, người ngồi bên trái Tùng — mở máy chiếu. Màn hình hiện lên ba cột giao dịch ngân hàng: hai mươi bảy lần chuyển tiền từ Cường Bắc Land sang một công ty vỏ bọc đăng ký tại Seychelles, sau đó vào tài khoản cá nhân Lê Minh Tuấn. Tổng cộng: ba mươi mốt tỷ đồng trong mười tám tháng.

Trong phòng họp, không ai nói gì.

"Khoản chi này," Tùng tiếp tục, "tương ứng với mười bảy vụ kiện mà Công ty Luật Minh Tuấn & Cộng sự đã nộp chống lại VietREIT trong cùng kỳ. Không phải tình cờ."

Phan Đình Khôi — kẻ kiểm soát khối vốn cổ phần lớn nhất trong ba người — đứng dậy. "Anh không có quyền—"

"Ngồi xuống." Chủ tịch Hội đồng Độc lập — ông Lưu Bảo Thái, bảy mươi mốt tuổi, nguyên Thứ trưởng Bộ Xây dựng — nói khẽ nhưng Phan Đình Khôi ngồi xuống ngay.

"Bộ hồ sơ thứ hai," Châu nói, bấm sang slide tiếp theo, "là biên bản định giá đất dự án Quận 9 của Quỹ tài chính Đỉnh Phương — đơn vị định giá thấp hơn giá trị thực 43% để tạo cơ sở bán tháo cổ phần VietREIT trên thị trường thứ cấp. Chúng tôi có xác nhận từ hai đơn vị thẩm định độc lập."

Ông Lưu Bảo Thái nhìn lần lượt ba người. "Hội đồng sẽ tạm đình chỉ quyền biểu quyết của ba cổ đông đang bị điều tra và chuyển toàn bộ hồ sơ sang Ủy ban Chứng khoán Nhà nước. Biểu quyết đề nghị thay Ban điều hành bị rút khỏi chương trình nghị sự hôm nay."

Mười ba thành viên còn lại biểu quyết: mười một thuận, hai trắng phiếu.


Ba giờ chiều, khi ba người đã rời phòng họp theo đề nghị của bảo vệ, Tùng đứng nhìn xuống sông Sài Gòn. Châu đứng cạnh anh, tay vẫn cầm tập hồ sơ.

"Dự án Quận 9 triển khai được chưa?" cô hỏi.

"Tuần sau ký hợp đồng với nhà thầu," anh nói. "Tám trăm căn hộ. Một phần ba dành cho người thu nhập thấp."

Châu gật đầu. "Đó mới là lý do Hội đồng bầu anh vào vị trí này."

Tùng không trả lời ngay. Anh nhìn những chiếc xà lan nhỏ đang chạy ngược chiều nhau trên sông. Bất động sản ở thành phố này không bao giờ thiếu người muốn lấy — nhưng cũng không thiếu người muốn xây.

"Còn nhiều việc," anh nói cuối cùng.

Đó là sự thật. Và hôm nay, ít nhất, họ có thể bắt đầu.

Đến cuối buổi, lời xin lỗi không còn là một câu nói qua loa trước đám đông. Quyết định xử lý được đọc thành văn bản, những người từng hùa theo phải ký xác nhận, còn kẻ đứng sau toàn bộ màn vu oan bị buộc rời khỏi vị trí ngay tại chỗ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...