Chương 2: Bão Tố Cuộc Chiến Pháp Lý

Trong ánh sáng mờ ảo của buổi sáng sớm, Đinh Thanh Tùng đứng bên cửa sổ kính của văn phòng tại tầng 25 tòa nhà Landmark 81, nhìn xuống dòng người hối hả bên dưới.

Không khí nặng nề, như một cơn bão đang tích tụ, chuẩn bị đổ xuống đầu anh.

Ngón tay của Tùng siết chặt lấy thành bàn, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Ba thế lực đối thủ đang đồng loạt tấn công, tạo thành một vòng vây chặt chẽ quanh anh.

Cảm giác bất an dâng lên trong lòng, Tùng biết rằng bất cứ sai lầm nào cũng có thể dẫn đến sự sụp đổ hoàn toàn.

Vừa lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên, kéo anh về với thực tại.

Đầu dây bên kia là Nguyễn Minh Châu, luật sư xuất sắc từ Hà Nội, người được cử xuống để ứng cứu.

“Chào Tùng, tôi đã đến Thành Tâm rồi.” Giọng nói của cô chắc nịch, như một làn gió mát giữa cơn bão tố.

Tùng gật đầu mặc dù cô không thể nhìn thấy, “Châu, tôi cần bạn giúp đỡ gấp.”

“Tôi đã nghe về tình hình của bạn.

Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể.”

Trong giọng nói của Châu có sự lý trí và quyết đoán, hai thứ mà Tùng cần trong lúc này.

“Tôi cần ký hợp đồng tư vấn pháp lý với bạn ngay lập tức và bạn cũng phải đứng tên sở hữu tài sản riêng.”

Châu im lặng một lúc, có vẻ như đang cân nhắc.

“Tôi hiểu, nhưng chúng ta cần phải làm rõ các điều khoản.

Tôi không thể mạo hiểm mà không có chứng cứ.”

Tùng cảm thấy một chút lo lắng, nhưng cũng không thể kiềm chế sự tán thưởng dành cho sự lý tính của cô.

“Được, tôi sẽ cung cấp cho bạn những bằng chứng cần thiết.”

Trong lúc chờ đợi Châu đến, Tùng không thể ngồi yên.

Anh bắt đầu lục lọi các tài liệu trong văn phòng, tìm kiếm những chứng cứ có thể giúp anh trong cuộc chiến pháp lý này.

Mồ hôi bắt đầu chảy dài trên trán, từng giọt lăn xuống má, tạo thành những vết ướt trên áo sơ mi trắng tinh.

Thời gian như đang chậm lại, mỗi giây đều như kéo dài thành phút.

Bên ngoài, tiếng xe cộ ồn ào, nhưng trong lòng Tùng chỉ có sự tĩnh lặng đáng sợ.

Châu đến văn phòng khoảng một giờ sau đó, với vẻ ngoài mạnh mẽ và quyết đoán.

Cô bước vào, ánh mắt sắc sảo quét qua phòng, như một chiến binh trong bộ giáp sáng bóng, sẵn sàng cho cuộc chiến.

“Chúng ta bắt đầu thôi.” Cô nói, giọng điệu không có chỗ cho sự nhượng bộ.

Họ ngồi xuống bàn làm việc, những tài liệu được trải ra trước mặt.

Tùng lôi ra bản sao kê tài khoản ngân hàng MB Bank, có dấu mộc đỏ chót, với dòng tiền 1 tỷ VNĐ hiện rõ.

“Đây là bằng chứng cho thấy tôi không gian lận.” Anh nói với giọng đầy tự tin, nhưng trong lòng lại thấp thỏm.

Châu nhướn mày, cầm lấy tờ giấy, ánh mắt cô như muốn xuyên thấu vào từng con chữ.

“Tốt, nhưng chúng ta cần thêm chứng cứ.”

Tùng gật đầu, không còn gì để nói, anh biết rằng Châu là người duy nhất có thể giúp mình trong tình hình này.

“Tôi có bản ghi âm cuộc họp giữa tôi và đối thủ.

Họ đã nói rõ ràng về kế hoạch cướp dự án.”

Châu nhìn thẳng vào mắt Tùng, “Đưa cho tôi.”

Tùng vội vàng lôi ra chiếc USB, trong đó chứa toàn bộ thông tin mà họ cần.

“Đây, tất cả ở đây.”

Châu cắm USB vào máy tính, nhanh chóng mở tập tin ghi âm, từng từ ngữ trong cuộc họp được phát ra, như những nhát dao sắc nhọn đâm vào lòng Tùng.

“Chúng ta sẽ không để Tùng sống sót sau cú này.” Giọng nói của một trong những đối thủ vang lên trong ghi âm.

Châu gật đầu, “Đây là bằng chứng không thể chối cãi.”

“Còn cần gì nữa không?” Tùng hỏi, lòng đã có chút hi vọng trở lại.

“Chúng ta cần trích xuất video từ camera an ninh tại tòa nhà này.” Châu nói, ánh mắt cô đầy quyết tâm.

Tùng không ngần ngại, “Tôi sẽ làm ngay.”

Họ nhanh chóng di chuyển đến phòng bảo vệ, nơi có hệ thống camera an ninh.

Ánh đèn neon chói lóa khiến Tùng cảm thấy choáng ngợp.

Người bảo vệ nhìn họ với ánh mắt nghi ngờ, nhưng trước sự tự tin và lý tính của Minh Châu, anh ta nhanh chóng đồng ý cung cấp thông tin.

“Tôi cần xem tất cả video trong vòng 48 giờ qua.” Châu yêu cầu, giọng điệu không cho phép sự từ chối.

Người bảo vệ gật đầu, bắt đầu tìm kiếm dữ liệu.

Tùng đứng bên cạnh, cảm giác hồi hộp như một cơn lốc xoáy đang cuốn trôi mọi thứ.

Cuối cùng, video được phát lên màn hình, hình ảnh hiện ra rõ nét từng chi tiết.

Châu chăm chú theo dõi, ánh mắt sắc bén như một con đại bàng đang rình mồi.

“Chúng ta cần tìm ra những bằng chứng cụ thể.” Cô nói, không rời mắt khỏi màn hình.

Những giây phút trôi qua như cả một thế kỷ, và Tùng cảm thấy như thời gian đang đeo bám anh, từng giây từng phút đếm ngược về sự sụp đổ.

Cuối cùng, họ tìm thấy một đoạn video ghi lại cảnh một trong những đối thủ đang tán chuyện với một người khác, bàn về kế hoạch cướp tài sản của Tùng.

“Có được đoạn clip này, chúng ta sẽ có thể lật kèo.” Châu mỉm cười, ánh sáng trong đôi mắt cô như lóe lên.

Tùng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không thể lơi là cảnh giác.

“Chúng ta còn thời gian rất ít.”

Châu gật đầu, “Chúng ta phải hành động ngay lập tức.”

Tùng và Châu trở lại văn phòng, lòng tràn đầy quyết tâm.

Cuộc chiến này chưa kết thúc, và họ sẽ không từ bỏ cho đến khi giành lại được những gì thuộc về mình.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...