Chương 3: Cuộc Chiến Ngầm
Trần Minh Khải đứng giữa phòng họp sang trọng, ánh đèn neon rực rỡ chiếu xuống, nhưng tâm trạng ông lại nặng nề như trời mưa bão.
Gương mặt ông, vốn luôn tự tin, giờ đây tái mét như sáp, mồ hôi lạnh chảy dài qua trán, thấm đẫm vào áo sơ mi trắng tinh.
Ông nhìn ra ngoài cửa sổ kính, nơi thành phố Bình Thịnh rực rỡ ánh đèn nhưng lòng ông lại nặng trĩu bởi những mối đe dọa đang chực chờ.
Quỹ đầu tư nước ngoài đã âm thầm thâu tóm cổ phần của công ty ông, và giờ họ đang lên kế hoạch công bố những thông tin tiêu cực, có thể khiến cổ phiếu lao dốc.
Đinh Lan Anh, kiểm toán viên độc lập, bước vào phòng họp với phong thái tự tin, ánh mắt sắc sảo như một con chim ưng đang rình mồi.
Cô cầm một tập tài liệu dày cộp trên tay, từng bước đi của cô đều rất chắc chắn, gương mặt không chút e ngại.
“Ông Khải, tôi đã phát hiện ra một số điểm bất thường trong báo cáo tài chính,” cô nói, giọng điệu cương quyết, như một luật sư đang đứng trước một phiên tòa.
Khải gật đầu, nhưng trong lòng ông, từng giọt mồ hôi lạnh cứ chảy dài, cảm giác như đang đứng trên một sợi dây mỏng manh giữa vực thẳm.
“Chúng ta cần phải xem xét kỹ lưỡng,” Lan Anh nhấn mạnh, ánh mắt cô không rời khỏi biểu cảm của Khải, như thể tìm kiếm sự đồng thuận từ ông.
“Tôi cần một sự hợp tác rõ ràng,” Lan Anh tiếp tục, “Trước khi vào cuộc, chúng ta phải ký hợp đồng phân chia cổ phần, để bảo vệ quyền lợi cho cả hai bên.”
Khải nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt họ giao nhau, như hai viên đạn sắt chạm vào nhau trong một cuộc chiến không hề dễ dàng.
“Tôi đồng ý, nhưng thời gian gấp gáp, chúng ta không thể chờ đợi thêm,” ông nói, giọng khẩn trương, từng từ như được thốt ra từ một chiếc máy nén khí.
Lan Anh khẽ nhếch môi, cô biết rằng mọi thứ đang dần trở nên nghiêm trọng.
24 giờ tới sẽ quyết định số phận của cả tập đoàn, và cả hai người họ.
Thời gian trôi qua, trong lúc Khải và Lan Anh thảo luận về hợp tác, điện thoại của Khải bỗng rung lên, ánh sáng màn hình hiện lên tên “Mark Vance”.
Ông nhấc máy, giọng nói bên kia lạnh lùng như băng giá: “Trần Minh Khải, chúng tôi đã có thông tin về công ty của anh.”
Khải cảm thấy nhịp tim mình đập loạn xạ, như một nhạc trưởng chỉ huy dàn nhạc trong một bản giao hưởng hỗn loạn.
“Ông muốn gì?” Khải cất lời, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh, nhưng không giấu nổi sự bồn chồn trong lòng.
“Chúng tôi sẽ công bố thông tin tiêu cực về hồ sơ tài chính của anh,” giọng nói ấy như một nhát dao lạnh lẽo, “Nếu không muốn mất tất cả, hãy chuẩn bị sẵn sàng cho việc bán cổ phần.”
Khải cúp máy, lòng đầy trăn trở, không thể để điều này xảy ra, ông cảm thấy như những viên đá tảng đang đè nặng lên ngực.
Trong lúc đó, Lan Anh đã tìm thấy một tài liệu quan trọng trong đống hồ sơ mà cô đang kiểm tra.
Cô mở ra, mắt cô sáng lên như ánh đèn pha trong đêm tối, “Đây rồi, bằng chứng!”
Trên tờ giấy là những con số bất thường, cùng với chữ ký của Nguyễn Bình, đối thủ nội địa, kẻ đã không từ thủ đoạn để phá hoại công ty Khải.
“Ông ấy đang chuẩn bị một kế hoạch phá hoại,” Lan Anh nói, giọng cô căng thẳng, như thể vừa phát hiện ra một âm mưu quỷ quyệt.
Khải không thể tin vào tai mình, “Cô chắc chắn chứ?”
“Tôi cần thời gian để xác minh thêm, nhưng chắc chắn đây không phải là ngẫu nhiên,” Lan Anh khẳng định, ánh mắt cô lấp lánh sự quyết tâm.
Khải cảm thấy khủng hoảng ập đến như cơn bão, ông nhắm mắt lại, hình ảnh tương lai công ty đang rực rỡ dần dần mờ nhạt.
“Chúng ta cần bằng chứng vững chắc hơn, phải tìm ra chứng cứ để chứng minh sự giả mạo,” ông nói, giọng điệu mạnh mẽ dần trở lại.
Lan Anh gật đầu, cô lao vào cuộc điều tra, từng bước chân như một cỗ máy không biết mệt mỏi, không cho phép mình lùi bước.
Trong khi đó, Khải quyết định kiểm tra camera an ninh trong văn phòng, hy vọng tìm ra những hành động đáng ngờ của Nguyễn Bình.
Họ cùng nhau xem lại các đoạn video từ camera an ninh, từng khung hình đều chất chứa những lo lắng và căng thẳng.
“Nhìn kìa, anh ta đã vào văn phòng của tôi vào lúc nửa đêm,” Khải chỉ vào màn hình, giọng nói run rẩy, như thể vừa phát hiện ra một bí mật động trời.
“Chúng ta cần sao chép đoạn video này ngay lập tức, đây sẽ là bằng chứng quan trọng,” Lan Anh nói, vừa nhấn nút ghi lại.
Thời gian cứ trôi qua, và áp lực ngày càng gia tăng.
Lan Anh nhanh chóng gửi các tài liệu tới một luật sư đáng tin cậy, trong khi Khải chuẩn bị tinh thần cho những cuộc đàm phán sắp tới.
Cả hai người đều hiểu rằng, trong 24 giờ tới, mọi thứ sẽ thay đổi mãi mãi.
“Chúng ta không thể thất bại,” Lan Anh nói, ánh mắt kiên định, “Để cứu lấy Đế chế Dệt May Bình Thịnh, chúng ta phải đứng vững.”
Khải gật đầu, và trong lòng ông dấy lên một niềm hy vọng mới, dù nhỏ nhoi, nhưng đủ để tiếp thêm sức mạnh cho cuộc chiến này.
“Chúng ta sẽ không để họ đánh bại mình,” Khải nói, giọng đầy quyết tâm, “Tôi sẽ không từ bỏ.”
Lan Anh nở nụ cười, ánh mắt cô rực rỡ như ánh sáng mặt trời, “Chúng ta sẽ làm mọi thứ cần thiết.”
“Đúng vậy, hãy chuẩn bị cho cuộc chiến này,” Khải đáp, trong lòng chứa đựng niềm tin vào một tương lai tươi sáng hơn.