Chương 2: Cuộc Chiến Ngầm

Trần Minh Khải ngồi trong phòng làm việc rộng lớn của mình, ánh đèn vàng ấm áp phản chiếu lên những tấm gỗ sồi sáng bóng, nhưng tâm trí anh lại tối tăm như mây mù vần vũ.

Trên bàn, những hồ sơ tài chính chất đống, chứng từ lộn xộn không theo thứ tự nào, như chính tình hình công ty mà anh đang nắm giữ.

Khải đưa tay lên xoa trán, những cơn đau nhói từ đầu kéo đến, khiến anh không thể tập trung.

“Cần phải hành động ngay!” - anh thầm nghĩ, khi mà quỹ đầu tư nước ngoài TexTech đang âm thầm thâu tóm từng cổ phần của tập đoàn, như những con sói rình rập một con cừu non.

Bên ngoài, tiếng còi xe honk inh ỏi từ con phố Nguyễn Huệ, nơi mà những chiếc xe hơi sang trọng lướt qua, không thể làm anh nguôi ngoai.

Đinh Lan Anh, một kiểm toán viên độc lập, đã đến văn phòng từ sáng sớm, với phong thái tự tin và ánh mắt sáng ngời.

“Chào anh Khải, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để bắt đầu công việc,” cô nói, giọng điệu sắc sảo khiến anh cảm thấy một chút yên lòng.

Cô mặc một bộ vest màu đen, tóc buộc gọn gàng, mỗi cử động của cô đều thể hiện sự quyết đoán.

“Chúng ta có rất ít thời gian,” Khải đáp, giọng anh trầm xuống, “Tôi cần biết mọi thứ rõ ràng.

Tôi không thể để TexTech chiếm lấy cổ phần của mình.”

Lan Anh gật đầu, ánh mắt cô ánh lên sự đồng cảm nhưng cũng không kém phần lý trí.

“Trước khi chúng ta bắt đầu, tôi muốn thỏa thuận rõ ràng về hợp tác này,” cô nói, giọng điệu chắc nịch.

Khải nhướng mày, cảm giác bất ngờ lướt qua. “Ý cô là gì?”

“Tôi cần một hợp đồng phân chia cổ phần rõ ràng.

Nếu phát hiện bất kỳ điều gì sai trái, tôi sẽ có quyền yêu cầu được bồi thường,” cô kiên quyết.

“Điều đó cũng có nghĩa là tôi phải tin tưởng cô,” Khải đáp, đôi mắt anh ánh lên nét nghi ngờ.

“Tin tưởng là một phần, nhưng bằng chứng là phần còn lại.

Chúng ta không thể để bất cứ điều gì xảy ra,” Lan Anh nói, giọng cô đầy tự tin.

Khải cảm thấy như có một làn sóng mới tràn vào tâm trí mình.

“Được, tôi đồng ý,” anh nói, quyết định nhanh chóng, “Chúng ta sẽ ký hợp đồng ngay khi có thể.”

Cả hai nhanh chóng bắt tay vào công việc, lật từng trang hồ sơ, tìm kiếm những lỗ hổng mà quỹ TexTech có thể lợi dụng.

Giữa lúc họ đang chăm chú, điện thoại Khải bỗng dưng rung lên, âm thanh chát chúa vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

“Alo?” - anh nói, nhưng sắc mặt lập tức biến đổi khi nghe tin từ đầu dây bên kia.

“Khải!

Có tin xấu rồi!” - giọng nói hoảng hốt của một người bạn lâu năm vang lên.

“Tin gì?”

“Quỹ TexTech đã công bố thông tin tiêu cực về công ty.

Họ nói rằng có dấu hiệu gian lận tài chính.

Cổ phiếu của anh có thể tụt dốc!”

Như bị một cú đấm mạnh vào bụng, Khải cảm thấy mọi thứ xung quanh bỗng chốc quay cuồng.

“Cảm ơn, tôi sẽ tìm hiểu ngay,” anh nói, ngắt máy và nhìn Lan Anh với ánh mắt đầy lo lắng.

“Có chuyện gì vậy?” - cô hỏi, vẻ mặt cô không giấu nổi sự băn khoăn.

“TexTech đã công bố thông tin xấu về chúng ta.

Họ đang cố gắng khiến cổ phiếu mất giá!”

Lan Anh không nói gì, nhưng sự quyết tâm trong ánh mắt cô càng trở nên rõ ràng hơn.

“Chúng ta cần tìm ra nguồn gốc của thông tin này, và càng nhanh càng tốt,” cô nói, giọng điệu đầy kiên định.

Khải nhanh chóng lướt qua các tài liệu, và bỗng mắt anh dừng lại ở một tệp tin màu đỏ chói.

“Đây!

Có vẻ như có điều gì bất thường ở đây,” anh nói, chỉ vào tệp tin mà mình vừa phát hiện.

Lan Anh tiến lại gần, ánh mắt cô lướt qua từng chữ trong tài liệu, và rồi hình như cô đã nhận ra một điều gì đó.

“Chúng ta cần kiểm tra các giao dịch ngân hàng.

Có thể sẽ tìm thấy dấu hiệu gian lận ở đó,” cô đề xuất, giọng điệu tràn đầy quyết tâm.

Khải gật đầu, hai người lập tức di chuyển về phòng tài chính, nơi mà các bản sao kê ngân hàng được lưu trữ.

Trong khi Lan Anh xem xét từng bản sao kê, Khải không thể ngừng lo lắng.

Anh cảm nhận được nhịp tim mình đập mạnh, như thể đang đếm ngược đến một sự kiện không thể tránh khỏi.

Đột nhiên, Lan Anh hô lên, “Tôi tìm thấy!”

Khải vội vã tiến lại gần, đôi mắt anh mở to khi thấy dòng chữ “chi phí bất thường” xuất hiện trên bản sao kê.

“Đây là dấu hiệu của việc giả mạo.

Chúng ta cần chứng minh rằng có điều gì sai trái đang diễn ra bên trong công ty,” cô nói, giọng điệu đầy chắc chắn.

“Làm thế nào?”

“Tôi cần lấy được hồ sơ lưu trữ trên máy tính của Nguyễn Bình - người phụ trách tài chính,” Lan Anh nói, vẻ mặt cô đầy quyết đoán.

“Tôi sẽ làm việc đó,” Khải khẳng định, và ngay lập tức, anh bước ra khỏi phòng để tìm Nguyễn Bình.

Trong khi Khải đi tìm, Lan Anh tiếp tục xem xét các tài liệu còn lại, và bỗng cô cảm thấy như có ai đó đang theo dõi mình.

Quay đầu lại, cô nhìn quanh phòng, nhưng không thấy ai.

“Có lẽ mình chỉ tưởng tượng,” cô tự nhủ, nhưng sự lo lắng vẫn không ngừng trào dâng trong lòng.

Khải nhanh chóng tìm thấy Nguyễn Bình, người đang đứng ở bàn làm việc, vẻ mặt căng thẳng và chột dạ.

“Nguyễn Bình, tôi cần xem hồ sơ tài chính của anh ngay bây giờ,” Khải nói, giọng anh nghiêm khắc.

Nguyễn Bình có vẻ hoảng hốt, nhưng với một chút bình tĩnh, anh ta trả lời: “Có gì không ổn sao, anh Khải?”

“Đừng đùa!

Tôi cần biết mọi thứ rõ ràng!

Có những thông tin tiêu cực đang lan truyền!”

Nguyễn Bình nuốt khan, đôi tay khẽ run rẩy, nhưng anh ta vẫn cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh.

“Tôi sẽ cho anh xem ngay,” anh ta nói, đi đến máy tính và bắt đầu mở hồ sơ.

Khải đứng bên cạnh, lòng đầy nghi ngờ, mắt anh quét qua từng cử chỉ của đối thủ.

Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, anh không thể ngừng suy nghĩ về việc liệu có phải Nguyễn Bình đang giấu giếm điều gì không.

Khi Nguyễn Bình mở ra tệp hồ sơ, một thông báo bất ngờ xuất hiện trên màn hình. “Tệp này đã bị xóa!”

Khải cảm thấy như đất dưới chân mình bỗng chốc sụp đổ.

“Cái gì?

Anh đã xóa tài liệu?”

Nguyễn Bình lắp bắp: “Tôi...

Tôi không biết!”

Khải cảm thấy sự tức giận dâng lên, nhưng rồi anh chợt nhớ đến một điều.

“Chúng ta còn có camera an ninh,” anh nói, quyết định, “Hãy kiểm tra lại các video.”

Cả hai nhanh chóng chạy đến khu vực giám sát, nơi mà các màn hình hiện lên những khung hình đang quay liên tục.

Họ tìm kiếm từng khung hình, và cuối cùng, một đoạn video xuất hiện, ghi lại cảnh Nguyễn Bình đang lén lút thao tác trên máy tính.

“Nhìn kìa!” - Khải hô lên, chỉ vào màn hình.

“Rõ ràng là anh ta đang xóa tài liệu!”

Lan Anh đứng bên cạnh, ánh mắt cô rực sáng, “Đây chính là bằng chứng chúng ta cần!”

Khải cảm thấy như những mảng sáng ánh lên trong tâm trí, như thể mọi thứ bắt đầu dần sáng tỏ.

“Chúng ta có thể dùng video này để chứng minh rằng có âm mưu lừa đảo từ bên trong,” anh nói, giọng anh tràn đầy quyết tâm.

“Đúng vậy, nhưng chúng ta cần thêm chứng cứ,” Lan Anh nhấn mạnh.

“Tôi sẽ tìm kiếm thêm thông tin từ ngân hàng,” Khải nói, quyết tâm không để vụ việc này trôi qua.

Nhưng trong lòng anh, sự lo lắng vẫn không ngừng dâng lên.

Thời gian đang gấp rút, và cuộc chiến tài chính này chỉ mới bắt đầu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...