Chương 8: Cuộc Chiến Cuối Cùng

Trần Minh Khải đứng giữa phòng họp lớn của tập đoàn, ánh đèn neon rực rỡ hắt lên gương mặt anh, tạo nên những bóng đổ dài trên sàn gạch bóng loáng.

Ánh mắt anh đảo qua những người tham gia cuộc họp, trong đó có cả những cổ đông lớn nhất của công ty, những người đã đồng hành cùng anh trong những năm tháng vinh quang.

Nhưng giờ đây, không khí trong phòng như đang ngột ngạt hơn bao giờ hết, khi mà quỹ đầu tư nước ngoài đã công bố thông tin tiêu cực, khiến cổ phiếu của tập đoàn sụt giảm mạnh.

Khải hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh khi mà tay anh bắt đầu toát mồ hôi.

Anh cảm nhận được nhịp tim mình đang đập loạn xạ, như thể đang chạy đua với thời gian.

“Chúng ta cần phải làm gì đó ngay lập tức,” một giọng nói lảnh lót cất lên từ phía cuối bàn, đó là Phan Huy, một trong những cổ đông lớn, người luôn đòi hỏi sự minh bạch trong các hoạt động tài chính.

“Tôi không thể chấp nhận việc bán rẻ cổ phần của mình, chúng ta đã đầu tư quá nhiều vào đây,” anh ta tiếp tục, ánh mắt sắc lạnh như dao.

Đinh Lan Anh, ngồi cạnh Khải, đang chăm chú ghi chép, nhưng cô biết rõ tình hình hiện tại đang trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết.

Cô đã dành hàng giờ để kiểm tra tài liệu, và phát hiện ra những lỗ hổng nghiêm trọng trong báo cáo tài chính mà công ty đã công bố trước đó.

“Trần Minh Khải, tôi cần bạn hợp tác với tôi trong việc này,” Lan Anh quay sang anh, giọng nói cương quyết.

“Chúng ta cần ký một hợp đồng phân chia cổ phần rõ ràng, để đảm bảo rằng quyền lợi của cả hai bên đều được bảo vệ.”

Khải gật đầu, mặc dù trong lòng vẫn còn nhiều điều lo lắng.

“Được, nhưng hãy nhanh chóng, chúng ta không còn nhiều thời gian,” anh nói, ánh mắt chạm vào đôi mắt kiên định của Lan Anh.

Ngay sau đó, cuộc họp bắt đầu, và Khải cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.

“Chúng ta đã nhận được thông tin từ quỹ đầu tư rằng có dấu hiệu gian lận trong báo cáo tài chính,” một giọng nói từ phía bên kia vang lên, khiến mọi người trong phòng đều chấn động.

Ánh mắt Khải lóe lên sự tức giận, nhưng anh cố gắng giữ bình tĩnh, không để cảm xúc chi phối.

“Đó là thông tin sai lệch, chúng tôi đã làm việc rất chăm chỉ để giữ vững uy tín của tập đoàn này,” Khải khẳng định.

Lan Anh không ngồi yên, cô đã chuẩn bị cho tình huống này.

Cô lấy từ trong túi ra một thư mục dày, bên trong là các tài liệu liên quan đến cuộc họp mà cô đã ghi âm được.

“Tôi có bằng chứng,” cô nói, giọng điệu tự tin khiến mọi người đều chú ý.

“Tôi đã ghi âm cuộc họp giữa Mark Vance và Nguyễn Bình, nơi họ bàn về việc giả mạo hồ sơ tài chính.”

Mọi người trong phòng đều quay sang nhìn nhau, không ai dám tin vào những gì Lan Anh vừa nói.

Cô tiếp tục, “Ngoài ra, tôi cũng có bản sao kê tài khoản ngân hàng có dấu mộc đỏ, cho thấy dòng tiền bất thường chảy vào tài khoản của họ.”

“Còn nữa, camera an ninh đã ghi lại mọi hành động của họ trong văn phòng,” Lan Anh quả quyết.

Khải cảm thấy một nguồn sức mạnh dâng trào trong lòng.

Anh nhìn Lan Anh, ánh mắt đầy hy vọng.

“Chúng ta sẽ công bố những bằng chứng này tại cuộc họp cổ đông tiếp theo,” anh nói, sự quyết tâm hiện rõ trên gương mặt.

Thời gian trôi qua chậm chạp, nhưng sự chuẩn bị đang diễn ra một cách khẩn trương.

Lan Anh và Khải cùng nhau làm việc, phân tích các tài liệu và chuẩn bị cho cuộc họp quyết định.

Cô cảm thấy sự căng thẳng trong không khí, nhưng lại cũng cảm nhận được sự đồng lòng giữa họ, như những chiến binh đang chuẩn bị cho cuộc chiến cuối cùng.

Cuối cùng, thời khắc trọng đại đã đến.

Hội trường đông đúc, ánh đèn sáng rực rỡ, những cổ đông ngồi chật kín, ai cũng đeo theo những biểu cảm lo lắng và hồi hộp.

Khải đứng lên trước mic, giọng nói vang vọng trong không gian.

“Kính thưa các cổ đông, tôi xin thông báo với các bạn rằng chúng tôi đã phát hiện ra những thông tin sai lệch từ quỹ đầu tư và những hành động lừa đảo từ bên trong.”

Đám đông xôn xao, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Khải.

Lan Anh đứng bên cạnh, cô cảm thấy nhịp tim mình đập mạnh mẽ.

Khải tiếp tục, “Chúng tôi đã thu thập đầy đủ bằng chứng để chứng minh sự trong sạch của công ty.”

Cô đưa tay ra, chỉ vào màn hình lớn phía sau, nơi hiện lên các dữ liệu mà họ đã chuẩn bị.

“Đây là những ghi âm, sao kê ngân hàng và hình ảnh từ camera an ninh.”

Hội trường im phăng phắc, ánh mắt mọi người đều trố ra nhìn vào màn hình.

Khi bằng chứng hiện ra, những tiếng xì xào bắt đầu vang lên, và sự hoang mang, nghi ngờ dần dần biến mất.

“Chúng ta sẽ không bán rẻ cổ phần của mình,” Khải nói, giọng điệu kiên định, “Chúng ta sẽ chiến đấu để giữ vững đế chế dệt may của mình!”

Cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay rầm rầm, sự ủng hộ từ cổ đông như là một làn sóng mạnh mẽ cuồn cuộn trào dâng.

Khải mỉm cười, ánh mắt anh tìm kiếm Lan Anh, và cô cũng mỉm cười đáp lại.

Cuối cùng, họ đã lật ngược thế cờ, và đế chế dệt may Bình Thịnh sẽ tiếp tục vững mạnh.

Đến cuối buổi, lời xin lỗi không còn là một câu nói qua loa trước đám đông. Quyết định xử lý được đọc thành văn bản, những người từng hùa theo phải ký xác nhận, còn kẻ đứng sau toàn bộ màn vu oan bị buộc rời khỏi vị trí ngay tại chỗ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...