Chương 7: Cuộc Đua Chống Thời Gian
Trần Minh Khải đứng giữa văn phòng của mình, ánh đèn neon vàng hắt lên gương mặt trầm ngâm của anh, làm nổi bật những nếp nhăn đang dần hình thành ở khóe mắt.
Đột nhiên, một cơn gió lạnh bất ngờ từ điều hòa thổi qua, khiến anh rùng mình.
Đồng hồ treo tường tích tắc, mỗi tiếng vang như một nhát dao cắt vào sự bình yên đang dần tan biến.
Lan Anh, với đôi mắt sắc lạnh như dao, bước vào phòng, tay cầm một tập tài liệu dày cộp.
“Khải, tôi đã phát hiện ra điều gì đó rất nghiêm trọng,” cô nói, giọng điệu không thể hiện chút cảm xúc nào nhưng bên trong lại chứa đựng sự căng thẳng khủng khiếp.
Khải quay lại, đôi mắt anh ánh lên sự lo lắng. “Cô phát hiện ra gì?”
“Tài liệu mà tôi đã xem qua cho thấy có dấu hiệu giả mạo trong báo cáo tài chính của công ty,” Lan Anh đáp, giọng nói vẫn giữ vững nhưng rõ ràng có sự khẩn trương.
Cô mở tập tài liệu, lật qua những trang giấy, chỉ vào một bảng số liệu. “Nhìn vào đây, dòng tiền bất thường rõ ràng hơn bao giờ hết.
Ai đó đang cố tình che giấu điều gì đó.”
Khải siết chặt các ngón tay, lòng dạ rối bời. “Vậy chúng ta cần làm gì?”
“Chúng ta cần thu thập bằng chứng,” Lan Anh nhấn mạnh, “có thể sử dụng camera an ninh trong văn phòng để xem ai đã ra vào và có hành động bất thường.”
“Được,” Khải gật đầu, ánh mắt anh bừng sáng. “Cô dẫn đường.”
Họ bước ra khỏi văn phòng, đi qua các dãy hành lang được trang trí bằng những bức tranh nghệ thuật đắt giá, nhưng giờ đây, mọi thứ đều trở nên vô nghĩa trong bầu không khí nặng nề này.
Khi đến phòng kiểm soát camera, Khải mở cửa, ánh sáng từ màn hình vi tính chiếu sáng gương mặt họ.
“Chúng ta phải nhanh chóng!” Lan Anh thúc giục, đôi mắt cô dán chặt vào màn hình, như thể phát hiện ra điều gì đó trong các đoạn video trước đó.
Khải ngồi xuống, tay lướt trên bàn phím để mở các tập tin video.
Các đoạn video hiện lên, từng khung hình liên tục chạy qua, nhưng trong đầu Khải, thời gian như ngừng lại.
“Đây rồi!” Lan Anh bỗng kêu lên, khiến Khải giật mình.
Cô chỉ vào màn hình, nơi mà một người đàn ông lạ mặt, chính là Nguyễn Bình, xuất hiện trong khung hình.
“Nhìn kìa, hắn đang gặp gỡ Mark Vance,” cô nói, lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Khải nheo mắt, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết. “Chúng ta cần lấy đoạn video này làm bằng chứng.”
Lan Anh gật đầu, “Tôi sẽ sao lưu lại ngay lập tức.”
Đôi tay cô lướt nhanh trên bàn phím, trong khi ánh mắt của Khải không rời khỏi màn hình, như một con thú săn mồi đang chờ đợi thời cơ.
Khoảnh khắc băng ghi hình được sao lưu xong, Khải đặt tay lên vai Lan Anh, “Cảm ơn cô, chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về những tài liệu giả mạo kia.”
“Vâng, chúng ta cần tìm ra ai đứng sau âm mưu này,” Lan Anh đồng tình, một chút quyết tâm hiện lên trong ánh mắt.
Họ rời khỏi phòng kiểm soát camera, bước vào hành lang, nơi nỗi lo lắng đang bủa vây như một tấm màn dày.
“Cô có cảm thấy không, thời gian đang chạm tới giới hạn của chúng ta?” Khải hỏi, giọng trầm hơn thường lệ.
Lan Anh nhăn mặt, “Tôi biết, nhưng chúng ta phải giữ bình tĩnh.”
“Tôi không thể để công ty rơi vào tay kẻ khác,” Khải khẳng định, nét mặt anh trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết.
“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Lan Anh đáp, quyết tâm lấp lánh trong ánh mắt.
Họ trở lại văn phòng, nơi mà những tài liệu quan trọng vẫn đang chờ đợi được giải mã.
Khải ngồi xuống bàn làm việc, những mẫu giấy tờ vương vãi khắp nơi, nhưng tâm trí anh giờ đây đã tập trung vào một mục tiêu duy nhất.
“Cô có thể giúp tôi phân tích các khoản chi này không?” Khải hỏi, chỉ vào những chi phí đáng ngờ.
“Chắc chắn,” Lan Anh bắt đầu xem xét, tay cô nhanh nhẹn lật từng trang tài liệu.
“Đây, nhìn kìa!” cô chỉ vào một dòng chữ, “Dòng tiền này từ đâu ra?”
Khải gật đầu, “Chúng ta cần phải kiểm tra từng khoản một.”
Thời gian trôi qua, từng giây từng phút như một cuộc đua sinh tử mà họ đang tham gia.
Khi đồng hồ điểm 5 giờ chiều, bầu không khí càng thêm căng thẳng.
“Chỉ còn vài tiếng nữa thôi,” Lan Anh nói, ánh mắt cô không rời khỏi màn hình máy tính.
“Chúng ta sẽ phải hoàn thành mọi thứ trước khi hết hạn,” Khải khẳng định.
Họ tiếp tục làm việc, không một ai trong số họ nghĩ đến việc nghỉ ngơi.
Hơn 10 giờ đêm, tiếng gõ phím vẫn vang lên không ngừng.
“Tôi đã tìm thấy một bản sao kê tài khoản ngân hàng,” Lan Anh thông báo, giọng cô đầy phấn khởi.
“Có dấu mộc đỏ?” Khải hỏi, hồi hộp.
“Có,” cô đáp, “Chúng ta có thể sử dụng chứng cứ này để chống lại các cáo buộc.”
“Tốt lắm!” Khải cười, nhưng nụ cười của anh lại mang theo một chút lo âu.
“Giờ chúng ta chỉ cần tìm ra cách để công bố những chứng cứ này trước khi quá muộn,” Lan Anh nói.
“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc,” Khải tuyên bố, ánh mắt anh rực lửa.
Họ cùng nhau ngồi lại, quyết tâm không để cho những điều xấu xa đánh bại chính mình.
Cuộc chiến tài chính không chỉ là một trò chơi, mà là một cuộc sống, một tương lai, và họ sẽ đánh cược tất cả.