Chương 5: Caliber SH-100 — Trái Tim Đồng Hồ Việt

Tháng thứ mười hai. Gian bếp. Ba giờ sáng.

Sơn lắp chi tiết cuối cùng vào Caliber SH-100 — chiếc crown wheel (bánh vương miện), kết nối trục lên dây với bộ bánh răng truyền động. Nhíp Dumont kẹp chặt, tay anh ổn định — sau mười hai tháng tiện mài hàng ngày, tay anh vững như tay bác sĩ phẫu thuật.

Một trăm ba mươi sáu chi tiết — tất cả đã vào đúng vị trí.

Sơn nhẹ nhàng xoay crown (núm vặn) — một vòng, hai vòng, ba vòng — lò xo chính (mainspring) căng dần, năng lượng tích trữ. Rồi anh thả tay.

Balance wheel — bánh cân bằng — bắt đầu dao động. Qua lại, qua lại, đều đặn. Tích tắc, tích tắc — tiếng đồng hồ cơ khí, tiếng mà Sơn đã nghe từ khi mười tuổi ngồi cạnh bố trên vỉa hè, nhưng lần này khác: đây là tiếng đồng hồ của anh. Anh thiết kế. Anh chế tạo. Anh lắp ráp. Từ số không.

Sơn đặt movement dưới kính hiển vi, đo tần số bằng ứng dụng Timegrapher trên điện thoại: 28.800 dao động/giờ, sai số +3 giây/ngày.

+3 giây. Trong biên COSC (+4 đến +6).

Sơn ngồi thụp xuống sàn bếp, tay ôm đầu. Anh không khóc — anh chỉ thở. Thở rất sâu, rất chậm, như thể anh đã nín thở mười hai tháng.

Hạnh thức giấc — nghe tiếng tích tắc lạ. Cô bước ra gian bếp, thấy chồng ngồi dưới sàn, trên bàn là bộ máy đồng hồ nhỏ bằng đồng xu đang chạy đều đều.

"Anh?"

"Em ơi, nó chạy rồi."

Hạnh ngồi xuống cạnh chồng, nhìn bộ máy — nhỏ xíu, lấp lánh dưới đèn LED, bánh răng xoay êm ái, balance wheel dao động đều — và cô hiểu: đây không phải đồng hồ. Đây là mười hai tháng mất ngủ, ba mươi triệu tiền tiết kiệm, hàng nghìn giờ tiện mài, và một ước mơ mà không ai tin ngoài cô và bố chồng.

"Anh, giờ anh làm gì?"

"Anh làm vỏ. Rồi anh làm chiếc đồng hồ hoàn chỉnh đầu tiên. Rồi anh mang nó đến Baselworld."

"Baselworld ở đâu?"

"Basel, Thụy Sĩ. Triển lãm đồng hồ lớn nhất thế giới."

"Anh điên."

"Anh biết."

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...