Chương 7: Quay Về Studio Tầng Áp Mái

Trí có thể thuê studio lớn hơn — có tiền, có tên, có collector xếp hàng mua. Nhưng anh ở lại tầng áp mái Bình Thạnh — vì đó là nơi anh vẽ "Tro Tàn," nơi anh bị cướp, và nơi anh vẽ lại.

Studio: bốn mươi mét vuông, trần thấp, cửa sổ nhìn ra mái nhà Sài Gòn — tôn cũ, ăng-ten TV, dây phơi đồ, và bầu trời xanh xa xa. Đó là view mà Trí vẽ mỗi ngày — vì Sài Gòn từ tầng áp mái khác Sài Gòn từ mặt đường: trên này, thành phố trông như một bức tranh — lộn xộn, đẹp, và rất thật.

Mỗi sáng, Trí dậy lúc sáu giờ, pha cà phê phin, ngồi bên cửa sổ, vẽ sketch bút bi trên giấy báo — như bà đã dạy. Rồi mở iPad, vẽ digital. Chiều, bà ngoại mang cơm lên — bà không bán bánh mì nữa (Trí không cho), nhưng bà vẫn nấu cơm mỗi ngày, vì "bà nấu quen rồi, không nấu thì buồn."

Trí đang vẽ bộ sưu tập thứ ba — "Tro Tàn III: Mãi Mãi" — bốn mươi bảy góc Sài Gòn, nhưng lần này vẽ tương lai: Sài Gòn năm 2050, khi nước biển dâng, khi hẻm nhỏ thành kênh rạch, khi xe máy thành thuyền, và bà cụ bán hàng rong chèo ghe giữa phố.

Solarpunk + climate fiction + Sài Gòn — chưa ai vẽ thể loại này.

"Bà ơi, con vẽ Sài Gòn năm 2050. Sài Gòn bị ngập — nhưng vẫn đẹp."

"Con ơi, Sài Gòn ngập hoài mà. Mùa mưa là ngập. Người Sài Gòn quen rồi — ngập thì xắn quần lội. Vẽ đi, bà thích."

Trí cười, vẽ tiếp. Bút bi trên giấy báo. Rồi Apple Pencil trên iPad. Rồi mint trên Ethereum. Rồi treo trên tường bảo tàng.

Từ giấy báo đến blockchain — hành trình của tranh, cũng là hành trình của Sài Gòn: luôn thay đổi, luôn bị phá, luôn tái sinh. Và luôn đẹp — nếu có người dám vẽ lại.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...