Chương 8: Về Phú Đa
Sau những mùa diễn vinh quang rực rỡ tại Nhà hát Lớn Hà Nội và các thánh đường âm nhạc thế giới, Nguyễn Hoàng Minh quyết định trở về thăm quê hương Phú Đa lộng gió.
Anh muốn mang những thành quả nghệ thuật vinh quang trở về báo công trước hương hồn người ông nội kính yêu người đã thắp sáng ngọn lửa đam mê đàn bầu thuở nhỏ cho mình.
Con đường làng Phú Đa rợp bóng cây xanh gió từ phá Tam Giang thổi vào mát rượi mang theo mùi cát mặn mòi quen thuộc từ thuở ấu thơ êm đềm yêu thương ngọt ngào sâu sắc.
Ngôi nhà cấp bốn đơn sơ của ông nội vẫn đứng lặng lẽ bình yên dưới bóng mát của cây mít già xum xuê và bụi tre ngà xạc xào lá trong gió chiều muộn tĩnh mịch.
Minh bước vào nhà thắp nén nhang thơm lên bàn thờ ông nội khói trầm bay lên nghi ngút tỏa hương thơm ngát ấm áp bao trùm cả căn phòng nhỏ thân thương đầy kỷ niệm xưa.
Anh nhẹ nhàng nhấc cây đàn bầu tre kỷ vật thiêng liêng của ông nội đặt trên đùi mình vuốt ve cần đàn bằng sừng trâu đen bóng in đậm dấu tay chai sạn của ông ngày xưa.
Sợi dây đàn làm bằng phanh xe đạp cũ đã chùng xuống theo thời gian, Minh gẩy nhẹ nốt bồi âm tiếng đàn vang lên trầm đục đong đầy ký ức tuổi thơ êm đềm bên hiên nhà lộng gió.
Anh thì thầm trò chuyện với hương hồn ông nội kể cho ông nghe về hành trình kỳ diệu đưa tiếng đàn bầu tre Việt Nam vang dội tại thánh đường Carnegie Hall New York phồn hoa.
Anh đặt cây đàn performance cao cấp làm bằng gỗ ngô đồng khảm xà cừ tinh xảo mà anh chơi ở New York đặt trang trọng cạnh cây đàn tre mộc mạc của ông nội trên bàn thờ.
Hai cây đàn hai thế hệ hai thế giới khác nhau nhưng cùng chung một sợi dây duy nhất cùng chung một linh hồn âm nhạc dân tộc Việt Nam kiên cường tự chủ mãnh liệt rực cháy.
Chiều muộn Minh bước ra trước hiên nhà ngồi lên chiếc ghế đá cũ đúng ngay vị trí ông nội thường ngồi kéo đàn mỗi đêm rằm lộng gió ngày xưa nâng đàn lên đùi bắt đầu chơi.
Anh tấu lên bản Dạ Cổ Hoài Lang quen thuộc âm thanh trong trẻo ngọt ngào của cây đàn chuyên nghiệp vang vọng khắp xóm nghèo lay động lòng người sâu sắc thiết tha trầm ấm.
Bà con lối xóm bác Năm cô Bảy chú Tám nghe tiếng đàn quen thuộc liền rủ nhau kéo đến ngồi chật kín sân nhà im lặng thưởng thức say sưa như những ngày ông Lâm còn sống.
Tiếng đàn bầu một dây ngân vang giữa không gian quê hương thanh bình hòa quyện cùng tiếng gió sông Hương rì rào tạo nên một khúc ca khải hoàn bình yên tự tại tuyệt đối sâu.
Minh nhận ra rằng đàn bầu dù vang lên ở Carnegie Hall lộng lẫy hay trước hiên nhà Phú Đa mộc mạc thì linh hồn của nó vẫn vẹn nguyên một tình yêu quê hương đất nước thiêng liêng.
Giá trị đích thực của âm nhạc không nằm ở sự lộng lẫy của sân khấu lớn mà nằm ở sự đồng điệu trọn vẹn của những trái tim biết trân trọng di sản quý báu của tổ tiên cha ông.
Ngọn lửa đam mê gieo mầm từ hiên nhà nghèo khó Lai Vung xưa nay đã tiếp tục đơm hoa kết trái rực rỡ làm rạng danh non sông đất nước Việt Nam kiêu hãnh vươn tầm thế giới rộng.
Minh ôm lấy cây đàn bầu mỉm cười mãn nguyện nụ cười hiền hậu ấm áp rạng rỡ trên khuôn mặt trẻ tuổi đầy bản lĩnh vững vàng vượt qua mọi sóng gió thăng trầm bão giông lớn.
Hành trình đưa nhạc cụ dân tộc vươn ra thế giới của Hồn Việt sẽ còn tiếp tục tiến bước viết tiếp những trang sử vàng chói lọi cho âm nhạc truyền thống nước nhà bay cao bay xa.
Ánh trăng rằm dần lên sáng rực tỏa ánh sáng bạc lung linh bao trùm lên ngôi nhà nhỏ Phú Đa ven sông, gieo mầm hạnh phúc yên bình vĩnh cửu cho muôn đời thế hệ nghệ sĩ trẻ Việt.
Tiếng đàn bầu một dây sẽ mãi mãi ngân vang kiêu hãnh tự chủ rực rỡ vẻ vang cống hiến trọn vẹn tình yêu thương gia đình thiêng liêng đất nước quê hương thân yêu ruột thịt vĩnh bền.
Những người em hàng xóm lắng nghe tiếng đàn mỉm cười hạnh phúc tự hào nhìn người anh cả tài hoa đã mang vinh quang về cho quê hương xóm nghèo trù phú ven sông lộng gió chiều.
Dũng biết ơn cuộc đời, biết ơn người ông kính yêu đã truyền dạy cho anh ngọn lửa đam mê kiên cường bảo vệ lẽ phải bảo vệ di sản quý báu đến cùng không mệt mỏi thối lui lớn.
Anh đứng dậy xếp gọn gàng cây đàn bầu cẩn thận nhìn lên bầu trời đêm Phú Đa ngập tràn ánh sao lung linh huyền ảo tự hứa sẽ mãi là người bảo vệ trung thành âm nhạc đất mẹ.
Bình minh ngày mới đang lên rạng rỡ sưởi ấm khắp miền quê yên bình gieo mầm khát vọng vươn cao chinh phục thế giới của thế hệ nghệ sĩ trẻ Việt Nam tự tin kiêu hãnh tiến lên.
Hoàng Minh mỉm cười hạnh phúc lắng nghe tiếng xạc xào lá tre trong gió chiều lòng ngập tràn niềm tin yêu cuộc sống rộng mở chuẩn bị cho những hành trình nghệ thuật vĩ đại mới.
Anh cùng Hồn Việt sẽ tiếp tục mang tiếng đàn một dây cống hiến hết mình làm rạng danh đất nước quê hương thân yêu trên mọi nẻo đường nghệ thuật thế giới vẻ vang chói lọi lâu bền.