Chương 1: Đàn Bầu Trên Sân Khấu Giao Hưởng
Nguyễn Hoàng Minh đứng sừng sững trên bục gỗ cao của Nhà hát Lớn Hà Nội lắng nghe vị nhạc trưởng nổi tiếng thốt lên một câu phũ phàng.
Nhạc trưởng Lê Thiện Đạo, sáu mươi lăm tuổi, người từng tu nghiệp tại Conservatoire de Paris danh giá lạnh lùng bảo đàn bầu không phải nhạc cụ giao hưởng.
Minh năm nay ba mươi hai tuổi là một nghệ sĩ đàn bầu tài hoa hàng đầu Việt Nam với ngón tay dài mảnh dẻ đầy nội lực sáng tạo.
Anh đã tốt nghiệp thủ khoa xuất sắc Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam năm 2016 chuyên ngành Nhạc cụ Dân tộc truyền thống đầy kiêu hãnh.
Sau đó anh tiếp tục giành học bổng toàn phần thạc sĩ Âm nhạc học tại Berklee College of Music Boston Mỹ danh tiếng lẫy lừng thế giới nhạc.
Minh từng mang cây đàn bầu Việt Nam đi biểu diễn solo tại nhiều liên hoan âm nhạc lớn như WOMEX Hy Lạp hay Asia Pacific Nhật Bản.
Dàn nhạc Giao hưởng Quốc gia Việt Nam VNSO chuẩn bị tổ chức chương trình đặc biệt kỷ niệm ba mươi năm thành lập đầy trang trọng tự hào.
Họ quyết định mời Minh tham gia biểu diễn một tác phẩm đặc sắc kết hợp đàn bầu với dàn nhạc giao hưởng gồm tám mươi nhạc công phương Tây.
Minh đã dành trọn ba tháng tâm huyết để tự tay chuyển soạn bản phối khí độc đáo tác phẩm Trường Ca Sông Lô huyền thoại cho đàn bầu.
Thế nhưng ngay trong buổi tổng duyệt cuối cùng, nhạc trưởng Đạo đã thẳng thừng từ chối cho phép nhạc cụ một dây này xuất hiện trên sân khấu.
Ông ta bảo âm lượng đàn bầu quá nhỏ không thể nào cân bằng nổi với hệ thống nhạc cụ bộ dây bộ hơi đồ sộ của dàn nhạc.
Ông cũng lập luận rằng đàn bầu chỉ là nhạc cụ thính phòng nhỏ biểu diễn trước vài chục người chứ không thích hợp cho concert hall lớn rộng.
Vị nhạc trưởng kiên quyết giữ vững quan điểm truyền thống hàn lâm cổ điển phương Tây cho rằng âm nhạc giao hưởng bắt buộc phải thuần acoustic điện.
Mọi nỗ lực giải thích của Minh về việc sử dụng hệ thống pickup thông minh piezo để khuếch đại âm thanh tự nhiên đều bị ông gạt đi.
Sự bảo thủ sĩ diện hàn lâm đã tước đi cơ hội trình diễn độc nhất vô nhị của cây đàn bầu một dây trên sân khấu Nhà hát Lớn.
Minh siết chặt cần đàn bầu bằng sừng trâu bóng loáng trong tay lòng trĩu nặng một cảm xúc bất bình dồn nén trước sự bất công lớn.
Anh bị gạt tên khỏi chương trình biểu diễn chính thức chỉ vỏn vẹn một tuần lễ trước khi đêm nhạc khai mạc bắt đầu phát sóng trực tiếp.
Nhóm nhạc công VNSO ái ngại nhìn theo bước chân Minh rời khỏi sân khấu nhưng không ai dám đứng ra bênh vực anh trước uy quyền nhạc trưởng.
Dũng bước đi dưới những tán cây sấu già trên phố Tràng Tiền lộng gió heo may lòng tự hứa bằng mọi giá sẽ đòi lại công lý cho đàn bầu.
Anh hiểu rằng nếu bản thân không hành động cây đàn bầu sẽ mãi mãi bị xem nhẹ bị coi là nhạc cụ ngoài lề trên các sân khấu lớn.
Anh bắt đầu vạch ra những nét phác thảo đầu tiên của một kế hoạch táo bạo là tự lập nên một dàn nhạc giao hưởng của riêng mình.
Nơi đó cây đàn bầu sẽ đứng ở vị trí trung tâm dẫn dắt toàn bộ dàn nhạc phương Tây tấu lên những khúc ca oai hùng của dân tộc Việt.
Anh tin tưởng sâu sắc rằng tri thức âm nhạc hiện đại kết hợp tâm hồn Việt Nam cuối cùng sẽ tạo nên một bước đột phá chấn động.
Bóng tối dần bao trùm lên hồ Gươm lấp lánh ánh đèn như phản chiếu quyết tâm kiên cường rực cháy trong tim người nghệ sĩ trẻ tuổi tài ba.
Anh quay trở về căn phòng trọ nhỏ ở Cầu Giấy mở cuốn score nhạc cũ ra xem lại từng bè nhạc chuẩn bị cho một chương mới cuộc đời.
Minh tự nhủ rằng tiếng đàn bầu một dây nhỏ bé của mình sẽ phải được vang lên tại những thánh đường âm nhạc danh tiếng nhất thế giới.
Quyết định sa thải phi lý của nhạc trưởng Đạo chính là động lực mạnh mẽ nhất thôi thúc anh tự mình đứng dậy kiến tạo nên tương lai.
Anh bắt tay vào viết những dòng thư đầu tiên gửi tới các nhạc công trẻ tài năng kêu gọi họ cùng tham gia vào chiến dịch âm nhạc mới.
Cả căn phòng ngập tràn tiếng lách cách gõ bàn phím máy tính như những nốt nhạc đầu tiên vang lên báo hiệu một cuộc cách mạng âm nhạc sắp bắt đầu.
Minh tin rằng bằng tình yêu quê hương cháy bỏng và bản lĩnh kiên cường anh sẽ đưa nhạc cụ dân tộc vươn tầm thế giới rộng lớn bao la.
Anh ngước nhìn lên bức ảnh ông nội treo trên tường thầm hứa sẽ thực hiện trọn vẹn ước nguyện đưa tiếng đàn bầu vang xa ngàn dặm thẳm sâu.
Minh tự mình điều chỉnh chiếc micro thu âm, lắng nghe tiếng dao động cơ học tinh tế phát ra từ sợi dây thép đơn độc của cây đàn.
Anh hiểu rằng sự rung động nhỏ bé này chính là tiếng vọng nghìn năm của cha ông, không thể bị dập tắt bởi những định kiến hàn lâm cổ hủ.
Từng dòng suy nghĩ cuộn chảy trong óc anh như những đợt sóng ngầm cuộn cuộn dưới đáy sông sâu, mạnh mẽ và không thể ngăn cản.
Anh sẽ xây dựng một thánh đường âm nhạc mới, nơi sự tự do sáng tạo nghệ thuật được tôn vinh ở mức độ cao quý nhất.
Minh hít sâu một hơi, ngón tay lướt nhẹ trên phím đàn, cảm nhận sự kết nối tâm linh kỳ diệu với cội nguồn văn hóa quê hương thân thương.
Cuộc đấu tranh này không chỉ vì danh dự cá nhân mà còn vì tương lai phát triển bền vững của cả một nền âm nhạc truyền thống nước nhà.
Với niềm tin sắt đá và bản lĩnh kiên cường, anh sẵn sàng đối mặt với mọi giông bão thử thách khắc nghiệt nhất đang chờ đợi phía trước.