Chương 2: Bản Thiết Kế Trong Bóng Tối
Văn phòng Vạn Phúc Capital nằm trên tầng 42 của Landmark 81, nhìn xuống toàn bộ thành phố Hồ Chí Minh đang nhấp nháy trong ánh hoàng hôn tháng bảy.
Lê Khánh Vân ngồi đối diện Nghĩa, hai tay đan vào nhau trên mặt bàn gỗ óc chó đen bóng. Bà năm mươi hai tuổi, tóc ngắn ngang vai, mắt sắc như dao cắt kính — kiểu mắt của người đã nhìn thấy quá nhiều thứ và không còn bị bất kỳ điều gì làm cho ngạc nhiên.
"Tôi biết chuyện sáng nay," bà nói thẳng. "Vương Đình Hào đuổi anh khỏi Tân Cảng Riverside."
Nghĩa không hỏi bà biết từ đâu. Trong giới bất động sản Sài Gòn, tin tức lan nhanh hơn xi măng đông kết.
"Tôi cần anh thiết kế một dự án," Khánh Vân tiếp tục. "Không phải dự án thường. Đây là khu phức hợp đô thị thông minh đầu tiên của Đông Nam Á — Vạn Phúc Smart City. Quy mô hai mươi hai ngàn tỷ đồng. Một trăm hecta tại Thủ Đức."
Nghĩa đặt tách cà phê xuống. Con số hai mươi hai ngàn tỷ không làm anh giật mình — anh đã thiết kế dự án mười lăm ngàn tỷ cho Đại Thịnh. Điều làm anh dừng lại là hai chữ "thông minh."
"Thông minh theo nghĩa nào?" anh hỏi.
Khánh Vân mở laptop, xoay màn hình về phía Nghĩa. Trên đó là bản đồ quy hoạch 1/500, đóng dấu đỏ của UBND TP.HCM, ngày ký cách đây ba tuần.
"Năng lượng mặt trời tích hợp vào kết cấu tòa nhà, không phải gắn thêm trên mái. Hệ thống nước tuần hoàn khép kín. Giao thông ngầm kết nối metro tuyến một. Và quan trọng nhất — toàn bộ kết cấu phải chịu được mực nước biển dâng hai mét trong năm mươi năm tới."
Nghĩa nhìn bản đồ. Anh nhận ra ngay — khu đất này nằm cách Tân Cảng Riverside đúng ba kilomet về phía đông. Hai dự án sẽ cạnh tranh trực tiếp trong cùng phân khúc khách hàng cao cấp.
"Bà muốn tôi xây một thành phố cạnh dự án của người vừa đuổi tôi?" Nghĩa hỏi, không giấu ý.
Khánh Vân nghiêng đầu. "Tôi muốn anh xây một thành phố tốt hơn bất cứ thứ gì Vương Đình Hào có thể mơ tới. Đó không phải trả thù — đó là kinh doanh."
Nghĩa im lặng mười lăm giây. Anh nhìn ra cửa kính, thấy dòng sông Sài Gòn uốn cong dưới chân tòa nhà, ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng mặt nước.
"Tôi có ba điều kiện," anh nói.
"Nói đi."
"Một — tôi giữ quyền sở hữu trí tuệ đối với mọi thiết kế kết cấu. Hai — tôi được quyền từ chối bất kỳ thay đổi thiết kế nào vi phạm tiêu chuẩn an toàn. Ba — tên tôi phải xuất hiện trên bản vẽ với tư cách kiến trúc sư trưởng, không phải nhân viên thuê."
Khánh Vân gật đầu không do dự. "Đồng ý cả ba. Ngoài ra, anh sẽ nhận năm phần trăm cổ phần dự án — tương đương một ngàn một trăm tỷ đồng theo định giá hiện tại."
Nghĩa không thay đổi biểu cảm. Nhưng ngón tay anh khẽ gõ lên mặt bàn — thói quen khi anh đang tính toán rất nhanh trong đầu.
"Bà cần bao lâu?" anh hỏi.
"Mười tám tháng để hoàn thiện thiết kế kỹ thuật. Hai mươi bốn tháng để xây xong giai đoạn một. Nhưng bản thiết kế sơ bộ tôi cần trong sáu tuần — trước hội nghị đầu tư quốc tế TP.HCM ngày mười lăm tháng chín."
Sáu tuần. Bình thường một dự án quy mô này cần sáu tháng chỉ riêng phần thiết kế sơ bộ.
"Tôi sẽ cần một đội," Nghĩa nói.
"Tôi đã chuẩn bị," Khánh Vân mở một file khác. "Mười hai kỹ sư hàng đầu, thuê từ ba công ty khác nhau. Phòng lab kết cấu tại Đại học Bách khoa TP.HCM cho anh sử dụng miễn phí — tôi là thành viên hội đồng trường. Và một điều nữa..."
Bà đẩy một tập hồ sơ qua bàn.
Nghĩa mở ra. Bên trong là kết quả khảo sát địa chất của khu đất Tân Cảng Riverside — bản chính, có dấu của Viện Khoa học Địa chất và Khoáng sản, đề ngày cách đây hai năm.
"Tôi có bản này từ trước khi Hào mua đất," Khánh Vân nói. "Và tôi biết anh nói đúng sáng nay. Đất ven sông đoạn đó có ba lớp bùn sét. Cọc khoan nhồi phải xuống bốn mươi hai mét, không phải ba mươi lăm mét như bản vẽ Hào đang dùng."
Nghĩa nhìn bà, mắt hơi nheo.
"Bà theo dõi tôi bốn năm. Bà có kết quả địa chất từ trước. Bà chuẩn bị đội ngũ sẵn sàng." Anh dừng lại. "Bà biết trước Hào sẽ đuổi tôi."
Khánh Vân không phủ nhận. "Tôi biết trước Hào sẽ phạm sai lầm lớn nhất đời hắn. Câu hỏi duy nhất là — anh có muốn biến sai lầm đó thành cơ hội không?"
Nghĩa gấp tập hồ sơ lại. Anh đứng dậy, bắt tay Khánh Vân.
"Sáng mai tôi bắt đầu."
Khánh Vân bắt tay anh, lực vừa đủ, không quá chặt, không quá lỏng — bàn tay của người quen đàm phán hàng chục năm.
"Anh Nghĩa," bà nói khi anh quay về phía cửa. "Còn một thông tin nữa. Tú Linh — người anh từng đào tạo — cô ấy đang trình bày thiết kế kết cấu Tân Cảng Riverside cho hội đồng xây dựng tuần tới. Cô ấy ký tên mình lên bản vẽ của anh."
Nghĩa dừng bước. Lưng anh hơi cứng lại, nhưng chỉ một giây.
"Tôi biết," anh nói. "Cô ấy luôn ký bút chì, không bao giờ ký mực — thói quen tôi dạy. Nhưng bản vẽ gốc tôi luôn ký bằng mực Rotring 0.35, loại mực không phai. Khi nào cần, tôi sẽ cho họ thấy."
Anh bước vào thang máy. Cửa đóng lại. Bốn mươi hai tầng xuống đất trong bốn mươi ba giây.
Khánh Vân đứng bên cửa kính, nhìn xuống thành phố đang chìm vào đêm. Bà rút điện thoại, gọi một cuộc.
"Chú Tư. Nghĩa đồng ý rồi. Bắt đầu giai đoạn hai."
---