Chương 3: Sáu Tuần Không Ngủ

Nghĩa biến căn hộ studio ba mươi lăm mét vuông ở Bình Thạnh thành phòng thiết kế. Căn phòng ở tầng mười hai một chung cư cũ, tháng máy hỏng một tuần rồi không ai sửa, nước nóng chỉ chảy vào buổi sáng, và hàng xóm tầng trên nhiều đêm karaoke đến một giờ. Nhưng Nghĩa không nghe thấy gì — khi đã chìm vào bản vẽ, thế giới bên ngoài tắc tiếng.

Tường dán kín bản vẽ AutoCAD in khổ A0. Sàn nhà phủ đầy mô hình kết cấu bằng giấy cứng và que tre. Hai màn hình máy tính chạy song song — một chạy phần mềm BIM Revit, một chạy phần mềm phân tích kết cấu SAP2000. Bên cạnh là ba hộp mì tôm rỗng, hai lon cà phê nguội, và một bình nước lọc năm lít — bữ ăn của kiến trúc sư đang chạy đua với thời gian.

Đội mười hai kỹ sư làm việc từ xa qua hệ thống cloud, mỗi người phụ trách một phân khu. Nghĩa quản lý tất cả, từ năm giờ sáng đến hai giờ đêm, bảy ngày một tuần.

Tuần thứ hai, anh giải quyết được bài toán nền móng chống ngập trên đất yếu — phương pháp cọc xi măng đất kết hợp tường vây chắn nước ngầm, lần đầu tiên được áp dụng ở quy mô khu đô thị tại Việt Nam. Giải pháp này đến với anh lúc bốn giờ sáng, khi anh đang rửa mặt bằng nước lạnh để tỉnh ngủ — nước chảy qua ngón tay, và anh bỗng hiểu cách dòng nước ngầm di chuyển qua các lớp đất — giống hệt cách nước chảy qua kẽ ngón tay, tìm mọi kẽ hở để đi qua.

Tuần thứ ba, anh hoàn thiện hệ thống kết cấu chịu lực cho tòa tháp trung tâm năm mươi tầng — sử dụng lõi thép-bê tông lai tạo, giảm ba mươi phần trăm trọng lượng so với kết cấu truyền thống mà vẫn đạt hệ số an toàn 1.5 theo tiêu chuẩn Eurocode. Đội kỹ sư bắc đầu gọi anh là "ông thầy" — không phải vì anh là sếp, mà vì mỗi lần anh review bản vẽ, họ học được điều mới.

Trong khi đó, trên công trường Tân Cảng Riverside, mọi thứ bắt đầu rạn nứt.

Nguyễn Hoàng, kỹ sư kết cấu còn lại duy nhất của Đại Thịnh, gọi điện cho Nghĩa lúc mười một giờ đêm thứ sáu tuần thứ ba.

"Anh Nghĩa. Cọc khoan nhồi lô C3 bị gãy ở độ sâu ba mươi bốn mét. Đúng như anh nói — lớp cát chảy thứ ba. Em báo anh Hào nhưng ổng bắt ém, nói cứ đổ bê tông lấp lại, không ai biết."

Nghĩa ngồi bật dậy trên giường. "Hoàng. Cọc gãy ở lớp ba mà đổ bê tông lấp, tải trọng sẽ phân bố lệch. Tòa nhà sẽ lún không đều."

"Em biết. Nhưng Hào nói nếu dừng thi công để khắc phục, dự án chậm tiến độ ba tháng, mất hợp đồng với ngân hàng. Tú Linh cũng đồng ý ém."

"Tú Linh đồng ý?" Nghĩa im lặng ba giây. "Cô ấy biết rõ hậu quả. Tôi dạy cô ấy tính toán sức chịu tải cọc khoan nhồi trong sáu tháng."

"Anh ơi, em không biết phải làm sao. Em ký tên trong hồ sơ thi công, nếu sau này tòa nhà có vấn đề, em chịu trách nhiệm hình sự."

Nghĩa nhìn ra cửa sổ. Sài Gòn về đêm vẫn sáng rực — thành phố này không bao giờ ngủ, giống như anh.

"Hoàng. Gửi cho tôi toàn bộ nhật ký thi công lô C3. Ảnh chụp, video, biên bản. Gửi qua email cá nhân, không dùng email công ty. Và từ bây giờ, em ghi chép lại mọi chỉ đạo của Hào bằng văn bản — yêu cầu ổng ký."

"Ổng không ký đâu anh."

"Vậy thì ghi âm. Luật cho phép ghi âm để bảo vệ quyền lợi hợp pháp."

Hoàng im lặng vài giây. "Em hiểu rồi."

Nghĩa cúp máy, mở laptop. Anh không thiết kế tiếp. Anh mở một thư mục có tên "BẢO HIỂM" — nơi anh lưu trữ từ năm năm trước mọi bản vẽ gốc có watermark kỹ thuật số, mọi email trao đổi kỹ thuật, mọi phiên bản thiết kế có timestamp từ hệ thống quản lý dự án.

Hào nghĩ anh chỉ là "thằng vẽ thuê." Hào không biết rằng mỗi bản vẽ Nghĩa tạo ra đều được mã hóa SHA-256, lưu trên blockchain Ethereum với chi phí vài trăm ngàn đồng mỗi lần — bằng chứng không thể chối cãi về quyền tác giả.

Anh nhắn tin cho Khánh Vân: "Tân Cảng Riverside đang ém lỗi kết cấu nghiêm trọng. Tôi có nguồn tin từ bên trong."

Khánh Vân trả lời trong vòng một phút, dù đã gần nửa đêm: "Ghi nhận. Chưa hành động gì. Để họ tự chôn mình."

Đêm đó, Nghĩa không ngủ. Không phải vì bản vẽ — mà vì anh mở một file cũ trong thư mục "BẢO HIỂM." File đầu tiên anh từng tạo cho Đại Thịnh, mười lăm năm trước — bản vẽ mặt bằng trụ sở công ty, khi Hào và anh còn ngồi chung bàn, ăn chung hộp cơm, chia nhau chai nước suối trong những đêm thức trắng. Góc phải bản vẽ vẫn ghi: "Thiết kế: Nguyễn Trọng Nghĩa. Phê duyệt: Vương Đình Hào." Hai cái tên cạnh nhau, viết bằng mực Rotring 0.35, nét chữ còn non vì hồi đó tay anh chưa vững.

Anh lướt sang các file gần đây — bản vẽ Tân Cảng Riverside. Ở góc phải, tên anh đã bị xóa. Thay vào đó là: "Thiết kế: Phạm Tú Linh. Phê duyệt: Vương Đình Hào." Cùng vị trí, cùng font chữ, nhưng khác tên.

Nghĩa đóng laptop. Anh ngồi trong bóng tối căn studio, ánh đèn đường từ ngoài cửa sổ chiếu vào tạo những vệt sáng dài trên sàn nhà phủ đầy bản vẽ. Tay phải anh cầm bút Rotring, đặt lên mặt bàn, rồi nhấc lên, rồi đặt xuống — lặp đi lặp lại, không vẽ gì. Lần đầu tiên trong mười lăm năm, tay anh run khi cầm bút.

Không phải vì giận. Không phải vì sợ. Mà vì anh vừa nhìn thấy rõ ràng — mười lăm năm cống hiến có thể bị xóa bằng một cú click chuột. Và người xóa không phải kẻ thù — mà là người anh từng gọi là bạn.

Anh ngồi như vậy đến khi trời sáng. Rồi anh rửa mặt bằng nước lạnh, pha cà phê, mở laptop, và tiếp tục vẽ. Tay không run nữa.

Tuần thứ năm, Nghĩa hoàn thiện mô hình 3D toàn bộ khu đô thị Vạn Phúc Smart City — năm phân khu, mười sáu tòa nhà, hai công viên, một trung tâm thương mại ngầm kết nối metro, và hệ thống năng lượng mặt trời tích hợp vào mặt kính tòa nhà, cung cấp bốn mươi phần trăm điện năng cho toàn khu.

Tuần thứ sáu, anh bay ra Hà Nội, trình bày bản thiết kế trước hội đồng thẩm định của Bộ Xây dựng.

Giáo sư Trần Đức Hoà, Chủ tịch Hội đồng, nhìn bản vẽ kết cấu chống ngập, gỡ kính ra lau, đeo lại, nhìn thêm ba phút nữa.

"Anh Nghĩa. Đây là giải pháp kết cấu sáng tạo nhất tôi thấy trong hai mươi năm thẩm định. Tôi sẽ đề nghị Bộ cấp phép ưu tiên."

Nghĩa cúi đầu cảm ơn. Nhưng trong đầu anh, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.

---

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...