Chương 5: Vết Nứt Lộ Ra

Hai tháng sau hội nghị, công trường Tân Cảng Riverside nhận kết quả đo đạc GPS định kỳ: tòa tháp A lún 4.7 centimet so với thiết kế — gấp ba lần giới hạn cho phép.

Hoàng gọi cho Nghĩa lúc sáu giờ sáng. "Anh Nghĩa. Lún rồi. Đúng như anh cảnh báo. Lô C3 và C4 lún nhanh nhất."

Nghĩa đang ngồi trong phòng thiết kế mới — không còn là căn studio ba mươi lăm mét vuông nữa, mà là tầng 38 của Vạn Phúc Tower, tòa nhà đầu tiên của dự án đã khởi công hai tuần trước.

"Hoàng. Gửi toàn bộ dữ liệu GPS cho tôi. Và chuẩn bị tinh thần — khi Hào biết kết quả này, hoặc hắn dừng dự án, hoặc hắn ém tiếp."

"Ổng sẽ ém, anh. Ổng vừa ký hợp đồng bán căn hộ đợt hai — một ngàn hai trăm tỷ tiền đặt cọc từ khách hàng."

Nghĩa đặt điện thoại xuống. Anh không giận — anh lo. Một ngàn hai trăm tỷ tiền đặt cọc từ khách hàng, đổ vào dự án có kết cấu không an toàn. Nếu tòa nhà có vấn đề, hàng ngàn gia đình sẽ mất tiền. Anh nghĩ đến những cặp vợ chồng trẻ, vay ngân hàng ba mươi năm, dồn hết ước mơ vào căn hộ hai phòng ngủ tầng mười lăm — căn hộ mà móng cọc bên dưới đang lún từng ngày.

Anh mở hộc bàn, lấy ra cuốn sổ ghi chép cũ. Trang đầu tiên ghi bằng bút Rotring 0.35: "Kiến trúc không phải xây nhà. Kiến trúc là xây niềm tin." Dòng chữ anh viết ngày tốt nghiệp Đại học Bách khoa, hai mươi năm trước. Hai mươi năm sau, dòng chữ vẫn không phai — giống như mực Rotring. Anh đóng cuốn sổ lại, đặt lên bàn, rồi mở một thư mục khác trên laptop — thư mục "Khách hàng Tân Cảng." Bên trong là danh sách một ngàn hai trăm hộ gia đình đã đặt cọc, mà Hoàng gửi cho anh tuần trước. Anh đọc tên từng người, từng địa chỉ, từng số tiền đặt cọc. Mỗi dòng là một gia đình, một ước mơ, một khoản vay ngân hàng hai mươi năm.

Anh gọi cho Khánh Vân.

"Bà Vân. Tôi cần tư vấn pháp lý. Tân Cảng Riverside có vấn đề kết cấu nghiêm trọng và Hào đang bán căn hộ cho khách hàng. Nếu tôi im lặng, tôi đồng lõa. Nếu tôi tố cáo, tôi cần bằng chứng vững chắc."

Khánh Vân im lặng năm giây. "Anh có những gì?"

"Nhật ký thi công, ảnh chụp cọc gãy, dữ liệu GPS lún, email nội bộ chỉ đạo ém thông tin, bản ghi âm cuộc họp Hào ra lệnh đổ bê tông lấp cọc hỏng. Và quan trọng nhất — bản vẽ gốc có watermark chứng minh thiết kế ba mươi lăm mét cọc là bản sai, bản đúng phải là bốn mươi hai mét."

"Đủ rồi," Khánh Vân nói. "Tôi sẽ gọi luật sư Trương Minh Đạt — chuyên gia luật xây dựng hàng đầu Việt Nam. Chiều nay ba giờ, anh đến văn phòng tôi."

Chiều hôm đó, trong phòng họp tầng 42 Landmark 81, Nghĩa ngồi cùng Khánh Vân và luật sư Trương Minh Đạt — ông năm mươi lăm tuổi, đầu hói, kính gọng vàng, và một danh sách thân chủ dài bằng cánh tay gồm toàn những vụ kiện xây dựng lớn nhất nước.

Đạt xem qua toàn bộ hồ sơ trong một giờ, không nói một lời. Rồi ông ngẩng lên.

"Anh Nghĩa. Với bằng chứng này, chúng ta có thể tiến hành ba việc đồng thời. Một — đơn tố cáo gửi Sở Xây dựng yêu cầu đình chỉ thi công và kiểm tra kết cấu. Hai — đơn khiếu nại lên Cục Sở hữu Trí tuệ về việc Đại Thịnh sử dụng thiết kế không có quyền sở hữu. Ba — thông báo cho khách hàng đã đặt cọc về rủi ro kết cấu, theo quy định bảo vệ người tiêu dùng."

"Việc thứ ba," Nghĩa nói, "sẽ giết chết Đại Thịnh."

"Đúng," Đạt gật đầu. "Nhưng nếu anh không làm, và tòa nhà có vấn đề sau khi người ta dọn vào ở, anh sẽ sống với điều đó suốt đời."

Nghĩa nhìn ra cửa kính. Dòng sông Sài Gòn chảy lặng lẽ, không biết bao nhiêu bí mật được chôn dưới lớp phù sa.

"Làm. Cả ba cùng lúc."

Khánh Vân gật đầu. "Tôi sẽ xử lý truyền thông. Không tấn công Đại Thịnh trực tiếp — chỉ công bố kết quả thẩm định độc lập và để báo chí tự kết luận."

Ba ngày sau, Sở Xây dựng TP.HCM ra quyết định đình chỉ thi công Tân Cảng Riverside để kiểm tra kết cấu. Tin lên trang nhất mọi tờ báo kinh tế.

Nhưng Hào không chịu chết mà không cắn lại.

Sáng hôm sau, Nghĩa nhận được công văn từ văn phòng luật sư Trần & Cộng sự — đại diện pháp lý của Đại Thịnh. Nội dung: tố cáo Nguyễn Trọng Nghĩa "xâm phạm bí mật kinh doanh, lấy cắp dữ liệu nội bộ công ty trong quá trình làm việc, vi phạm điều 7 mục 3 hợp đồng lao động." Kèm theo là đơn yêu cầu tòa án ra lệnh cấm Nghĩa sử dụng bất kỳ thiết kế nào "có nguồn gốc từ thời gian làm việc tại Đại Thịnh" — bao gồm cả bản vẽ Vạn Phúc Smart City.

Nghĩa đọc công văn trong phòng họp tầng 42, mặt không đổi sắc. Nhưng tay trái bóp chặt thành ghế — lần đầu tiên trong cuộc chiến này, anh cảm thấy mặt đất dưới chân hơi rung.

Khánh Vân đọc xong, đặt công văn xuống. "Hắn muốn kéo anh xuống cùng. Nếu tòa ra lệnh cấm, Vạn Phúc Smart City sẽ phải dừng thiết kế — chúng ta mất hợp đồng với Temasek."

Luật sư Đạt gõ ngón tay lên bàn. "Điều 7 mục 3 chỉ áp dụng cho sản phẩm tạo ra trong thời gian làm việc, bằng tài nguyên công ty. Vạn Phúc Smart City được thiết kế sau khi anh Nghĩa nghỉ việc, trên máy tính cá nhân, với đội ngũ riêng. Nhưng họ sẽ cố chứng minh rằng ý tưởng kết cấu chống ngập bắt nguồn từ nghiên cứu tại Đại Thịnh — và nếu tòa chấp nhận lập luận đó, chúng ta có vấn đề."

Nghĩa im lặng mười giây. Rồi anh mở laptop, vào thư mục "BẢO HIỂM", mở một file có tên "Patent_2021_VN.pdf" — bằng sáng chế kết cấu chống ngập trên đất yếu, đăng ký tại Cục Sở hữu Trí tuệ ba năm trước khi anh bắt đầu làm việc cho Đại Thịnh. Tác giả: Nguyễn Trọng Nghĩa. Không liên quan gì đến Đại Thịnh.

"Gửi cái này cho tòa," Nghĩa nói. "Và gửi thêm một bản cho báo chí. Để họ thấy ai đang ăn cắp của ai."

Đạt mỉm cười — nụ cười của người biết rằng đối phương vừa tự bắn vào chân mình. "Tôi sẽ nộp đơn phản tố ngay chiều nay. Và yêu cầu tòa bác đơn cấm của Đại Thịnh."

Ba ngày sau, tòa bác đơn cấm. Lý do: bằng sáng chế của Nghĩa có trước hợp đồng lao động. Tin này lên báo cùng ngày với kết quả kiểm tra kết cấu Tân Cảng — một cú đúp khiến Đại Thịnh chao đảo.

Cổ phiếu Đại Thịnh trên sàn HoSE giảm hai mươi ba phần trăm trong một phiên giao dịch. Các quỹ đầu tư bán tháo. Margin call dồn dập. Tin nhắn từ nhà đầu tư cá nhân tràn ngập đường dây nóng công ty — những người đã mua cổ phiếu vì tin vào báo cáo tài chính hồng mà Hào tô vẽ.

Hào họp khẩn hội đồng quản trị lúc mười giờ đêm. Bảy thành viên ngồi quanh bàn họp, không ai nhìn ai. Luật sư trưởng trình bày ba kịch bản — cả ba đều kết thúc bằng tổn thất nghìn tỷ. Cuộc họp kéo dài bốn tiếng. Khi bước ra, mặt Hào xám như tro. Tú Linh đứng chờ ngoài hành lang, nhưng Hào đi qua không nhìn — như thể cô là bức tường.

---

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...