Chương 7: Phiên Toà Của Ánh Sáng
Ba tuần sau, Sở Xây dựng tổ chức phiên thẩm định công khai kết cấu Tân Cảng Riverside tại Hội trường Sở, có sự tham gia của Hội đồng thẩm định quốc gia, đại diện ngân hàng, đại diện khách hàng, và báo chí.
Nghĩa đứng trước hội đồng với tư cách chuyên gia kỹ thuật độc lập — vai trò mà Sở chỉ định sau khi xem xét hồ sơ tố cáo của anh.
Hào ngồi hàng đầu bên trái, bên cạnh luật sư của Đại Thịnh. Mặt Hào bình thản hơn so với hai tuần trước — kiểu bình thản của người đã chấp nhận số phận.
Tú Linh ngồi hàng ba, một mình. Không ai của Đại Thịnh ngồi cạnh cô.
Nghĩa trình bày bằng giọng đều đều, không cảm xúc, chỉ có dữ liệu.
"Theo kết quả khoan thăm dò lại tại lô C3, C4 và C7, cọc khoan nhồi dừng ở lớp bùn sét thứ hai, độ sâu ba mươi bốn đến ba mươi sáu mét. Lớp cát chảy thứ ba bắt đầu ở độ sâu ba mươi bảy mét, dày bốn mét. Lớp đá gốc bắt đầu ở bốn mươi một mét."
Anh chiếu lên màn hình hai bản vẽ cạnh nhau — bản Đại Thịnh đang thi công (cọc 35 mét) và bản thiết kế gốc của anh (cọc 42 mét), có hash SHA-256 và timestamp blockchain rõ ràng.
"Bản thiết kế gốc có timestamp trên Ethereum ngày mười hai tháng ba, lúc hai giờ mười bốn phút sáng — tám tháng trước khi Đại Thịnh nộp bản thiết kế cho Sở. Bản của Đại Thịnh được tạo từ bản gốc, nhưng đã sửa thông số chiều sâu cọc từ bốn mươi hai xuống ba mươi lăm mét — nhiều khả năng để giảm chi phí thi công."
Hội trường xì xào. Phóng viên ghi chép liên tục.
Tú Linh nhìn xuống, hai tay đan chặt trên đùi. Cô biết — bản vẽ sửa đó là cô làm, theo lệnh Hào, vào một đêm mưa khi cô nghĩ rằng giảm bảy mét cọc sẽ tiết kiệm được tám mươi tỷ đồng mà không ai phát hiện. Đêm đó, cô ngồi một mình trong văn phòng tối, đèn màn hình chiếu lên mặt cô ánh sáng xanh lực lạnh lẽ, và cô nghĩ rằng mình đang thông minh. Bây giờ cô biết — đó là khoảnh khắc ngu xuẩn nhất trong đời cô.
Chủ tịch Hội đồng thẩm định, Giáo sư Trần Đức Hoà, hỏi: "Anh Nghĩa, theo đánh giá của anh, phương án khắc phục là gì?"
"Phải khoan bổ sung cọc gia cường tại mười hai vị trí, đồng thời bơm vữa xi măng áp lực cao vào khe hở giữa cọc cũ và nền đất. Chi phí ước tính sáu trăm tỷ đồng. Thời gian sáu tháng."
Sáu trăm tỷ. Con số khiến cả hội trường im bặt.
Hào đứng dậy. Mọi người nhìn.
"Tôi, Vương Đình Hào, Tổng giám đốc Đại Thịnh, xác nhận toàn bộ nội dung anh Nghĩa trình bày. Đại Thịnh sẽ chịu toàn bộ chi phí khắc phục. Tôi cũng xin xác nhận rằng thiết kế kết cấu Tân Cảng Riverside là sáng tạo trí tuệ của kiến trúc sư Nguyễn Trọng Nghĩa, không phải của Đại Thịnh."
Hào nói xong, ngồi xuống. Lưng hơi cong — không phải vì mệt, mà vì trọng lượng của sự thật cuối cùng được nói ra.
Tú Linh đứng dậy, lặng lẽ rời hội trường. Không ai cản. Không ai gọi.
Nhưng ở hành lang, cô không đi thẳng ra cửa. Cô dừng lại — vì Nghĩa đang đứng bên cửa sổ, lưng quay về phía cô, nhìn ra bãi đỗ xe.
"Anh Nghĩa."
Nghĩa không quay lại. "Tú Linh."
Im lặng năm giây. Mười giây. Tú Linh mở miệng hai lần rồi đóng lại, như người muốn nói nhưng không tìm được chữ nào đủ nặng.
"Em xin lỗi," cuối cùng cô nói, giọng khẽ đến mức gần như chỉ là hơi thở. "Em biết câu đó không đủ. Nhưng em không có gì khác."
Nghĩa quay lại. Anh nhìn cô — không giận, không khinh, chỉ nhìn. Kiểu nhìn của người thầy nhìn một học trò đã chọn sai đường và bây giờ đứng giữa ngã ba không biết đi đâu.
"Em biết tại sao tôi luôn ký bản vẽ bằng mực Rotring không?" anh hỏi.
Tú Linh lắc đầu.
"Vì mực Rotring không phai. Khi em ký tên lên bản vẽ, em đang nói với thế giới — tôi chịu trách nhiệm cho công trình này. Nếu nó sập, tên tôi ở đó. Nếu nó đứng vững năm mươi năm, tên tôi cũng ở đó." Anh dừng lại. "Em ký tên mình lên bản vẽ của tôi. Nhưng em không ký trách nhiệm đi kèm. Em chỉ ký danh vọng."
Tú Linh nhìn xuống. Mắt cô ướt, nhưng cô không khóc — kiểu không khóc của người biết mình không có quyền khóc.
"Em còn trẻ," Nghĩa nói, giọng dịu hơn — không phải tha thứ, mà là sự thật. "Ba mươi tuổi. Em còn thời gian để xây lại. Nhưng lần sau, hãy ký bằng mực, đừng ký bằng chì. Và chỉ ký tên mình lên thứ mà mình thực sự tạo ra."
Anh quay lại nhìn ra cửa sổ.
Tú Linh đứng thêm vài giây, rồi cúi đầu — không phải cúi chào, mà là cúi vì trọng lượng của ba năm sai lầm đè lên vai. Cô gỡ ghim logo Phó Tổng giám đốc, đặt lên bệ cửa sổ cạnh chỗ Nghĩa đứng, rồi bước đi.
Giày cao gót gõ trên nền đá hành lang, mỗi bước một nhẹ hơn — như thể cô đang bỏ lại không chỉ một công việc, mà cả một phiên bản của chính mình mà cô không muốn nhìn thấy nữa.
Trong hội trường, Giáo sư Hoà tuyên bố: "Hội đồng ghi nhận lời thừa nhận của ông Hào. Quyết định — Tân Cảng Riverside bị đình chỉ thi công cho đến khi hoàn tất khắc phục kết cấu dưới sự giám sát của chuyên gia Nguyễn Trọng Nghĩa. Đồng thời, Hội đồng đề nghị Sở chuyển hồ sơ sang cơ quan điều tra để xem xét trách nhiệm hình sự về hành vi gian lận thiết kế."
Nghĩa bước xuống bục. Chân anh hơi mỏi — không phải vì đứng lâu, mà vì trọng lượng của mười lăm năm vừa được trút xuống trong bốn mươi phút trình bày. Anh cảm thấy nhẹ hơn, nhưng cũng trống rỗng hơn — kiểu trống rỗng của người vừa hoàn thành một việc mà mình biết sẽ thay đổi cuộc đời nhiều người, kể cả cuộc đời chính mình.
Hoàng đứng đợi ở cửa hội trường, mắt đỏ hoe. Cậu mặc sơ mi trắng, cà vạt xanh nhạt — bộ đồ Nghĩa từng khuyên cậu mua khi đi phỏng vấn việc đầu tiên.
"Anh Nghĩa." Giọng Hoàng run. "Cảm ơn anh. Em tưởng em sẽ phải gánh chịu một mình. Mấy tháng nay em không ngủ được, cứ nằm nghĩ đến cái cọc gãy, nghĩ đến mấy ngàn người sẽ dọn vào ở, nghĩ đến em sẽ bị bắt vì ký tên trong hồ sơ thi công."
Nghĩa vỗ vai Hoàng, nặng tay hơn bình thường — kiểu vỗ vai của người anh lớn. "Em đã làm đúng. Đó là điều quan trọng nhất. Và từ bây giờ, em không cần phải sợ nữa."
---