Chương 1: Lá Đơn Từ Bỏ Cổ Phần
Phòng họp tầng hai mươi tám của Lâm Gia Group im đến mức tiếng máy chiếu chạy rè rè cũng trở nên chói tai.
Trên màn hình lớn là một con số đỏ: 120.000.000.000 đồng.
Bên dưới con số ấy, tên Lâm Duy được đặt ở dòng chịu trách nhiệm cuối cùng.
“Cháu còn gì để nói không?” Lâm Quốc Vinh đặt hai tay lên mặt bàn dài, giọng không lớn nhưng đủ khiến tất cả thành viên hội đồng ngồi thẳng lưng. Ông ta đã luyện kiểu nói ấy nhiều năm: bình tĩnh, nặng nề, như thể mỗi chữ đều đại diện cho lợi ích của cả tập đoàn.
Lâm Duy ngồi ở cuối bàn, trước mặt là một tập hồ sơ dày gần ba mươi trang. Bìa hồ sơ in dòng chữ: Báo cáo thất thoát vốn dự án Nam Hải Logistics.
Anh không vội mở miệng.
Bên phải ông Vinh, Lâm Khánh tựa lưng vào ghế, khóe môi cong lên vừa đủ để người khác thấy mà không tiện bắt bẻ. Bộ vest xanh đậm mới may ôm sát người, đồng hồ trên tay lấp lánh dưới ánh đèn phòng họp. Cậu ta chờ ngày này lâu rồi.
“Anh im lặng cũng đúng thôi,” Lâm Khánh nói, giọng giả vờ tiếc nuối. “Bằng chứng đã rõ như vậy. Dự án thanh toán qua ba tầng phê duyệt, chữ ký cuối cùng là của anh. Tiền đi rồi, nhà cung cấp biến mất, hồ sơ đối chiếu không khớp. Anh bảo hội đồng phải hiểu thế nào?”
Một vài cổ đông họ Lâm trao đổi ánh mắt. Bà Lâm ngồi ở đầu bàn, tay đặt trên gậy gỗ đen, gương mặt già nua gần như không biểu lộ gì. Bà không nói, nhưng sự im lặng của bà nặng hơn mọi lời kết tội.
Trần Minh Hạo, CFO của tập đoàn, đứng cạnh màn hình, chỉnh lại gọng kính.
“Tôi đã rà soát toàn bộ dữ liệu trong phạm vi phòng tài chính,” Hạo nói. “Các lệnh thanh toán được kích hoạt đúng quy trình. Hệ thống ghi nhận tài khoản phê duyệt cuối là tài khoản của anh Lâm Duy. Chúng tôi cũng tìm thấy email xác nhận điều chỉnh hạn mức từ bộ phận vận hành rủi ro.”
“Email nào?” Lâm Duy hỏi.
Cả phòng hơi khựng lại. Đó là câu đầu tiên anh nói từ lúc cuộc họp bắt đầu.
Trần Minh Hạo nhìn anh trong nửa giây, rồi bấm remote. Một ảnh chụp màn hình hiện ra. Email ngắn, gửi từ tài khoản nội bộ của Lâm Duy, nội dung chấp thuận tăng hạn mức thanh toán cho nhà cung cấp Thiên Phúc Solutions.
Lâm Duy đọc lướt qua dòng thời gian gửi email.
22:47, ngày 14 tháng 5.
Anh nhớ rất rõ tối hôm đó mình đang ở phòng họp với nhóm kiểm toán độc lập của đối tác Singapore. Điện thoại để chế độ máy bay. Laptop công ty thì khóa trong tủ bảo mật sau khi bộ phận IT cập nhật xác thực hai lớp.
Nhưng anh không phản bác ngay.
“Bản gốc email đâu?” anh hỏi.
Trần Minh Hạo vẫn giữ giọng chuyên nghiệp. “Phòng IT đã trích xuất bản sao từ hệ thống lưu trữ. Bản gốc thuộc dữ liệu nội bộ, hiện do hội đồng kiểm soát.”
“Hội đồng kiểm soát do ai phụ trách từ tháng trước?”
Không khí trong phòng chuyển động rất nhẹ.
Lâm Khánh lập tức gõ ngón tay xuống bàn. “Anh đang đánh lạc hướng à? Vấn đề là 120 tỷ đã mất. Anh là người phụ trách rủi ro, chữ ký phê duyệt là của anh, tài khoản gửi email là của anh.”
“Và nhà cung cấp Thiên Phúc Solutions được thêm vào danh sách đối tác từ khi nào?” Lâm Duy hỏi tiếp.
“Đủ rồi.” Lâm Quốc Vinh cắt ngang. “Duy, hôm nay không phải phiên tòa. Gia tộc này đã cho cháu đủ cơ hội. Cháu làm việc âm thầm nhiều năm, chúng ta ghi nhận. Nhưng một sai lầm 120 tỷ không thể giải quyết bằng vài câu chất vấn ngược.”
Ông đẩy một tập tài liệu khác về phía Lâm Duy.
Lần này bìa hồ sơ mỏng hơn, nhưng sức nặng lại lớn hơn nhiều.
Đơn tự nguyện từ bỏ cổ phần và rút khỏi mọi chức vụ tại Lâm Gia Group.
Có người trong phòng khẽ thở ra. Có người cúi mắt tránh nhìn anh. Còn Lâm Khánh thì không thèm che giấu vẻ đắc ý nữa.
“Anh ký đi,” Lâm Khánh nói. “Ít nhất còn giữ được chút thể diện. Nếu để chuyện này ra ngoài, báo chí không chỉ viết về thất thoát 120 tỷ đâu. Họ sẽ viết về một người nhà họ Lâm dùng vị trí để làm hỏng cả dự án chiến lược.”
Lâm Duy đưa tay kéo tập đơn về phía mình. Anh đọc từng trang rất chậm.
Điều khoản thứ nhất: từ bỏ 7,8% cổ phần có quyền biểu quyết.
Điều khoản thứ hai: rút khỏi chức vụ giám đốc vận hành và kiểm soát rủi ro.
Điều khoản thứ ba: cam kết không can thiệp vào hoạt động điều hành, tài chính, quan hệ đối tác và dữ liệu nội bộ của Lâm Gia Group kể từ ngày ký.
Điều khoản thứ tư: không yêu cầu bồi thường danh dự, vị trí hoặc quyền lợi phát sinh.
Anh dừng ở điều khoản thứ ba lâu hơn một chút.
Người soạn văn bản này hiểu luật doanh nghiệp, nhưng không hiểu hệ thống vận hành của Lâm Gia. Hoặc đúng hơn, họ hiểu không đủ sâu.
Có những thứ không thể chuyển giao chỉ bằng một tờ giấy. Quyền truy cập compliance quốc tế. Mã xác nhận đối tác. Kênh ký quỹ ngân hàng. Điều khoản thay đổi người đại diện trong hợp đồng đầu tư. Tất cả đều được thiết lập theo cá nhân chịu trách nhiệm, không phải theo họ Lâm.
“Tôi muốn bổ sung một dòng.” Lâm Duy nói.
Lâm Quốc Vinh nhíu mày. “Dòng gì?”
“Ghi vào biên bản họp hôm nay.” Lâm Duy nhìn thẳng về phía thư ký hội đồng. “Kể từ thời điểm tôi ký đơn này, mọi rủi ro vận hành, tài chính, pháp lý và đối tác của Lâm Gia Group phát sinh sau giờ ký sẽ không còn liên quan đến tôi.”
Lâm Khánh bật cười ngắn. “Anh vẫn muốn giữ đường lui à?”
“Không.” Lâm Duy cầm bút lên. “Tôi chỉ không muốn ai lại dùng tên tôi để ký thêm lần nữa.”
Cây bút chạm giấy.
Chữ ký của anh gọn, dứt khoát, không run.
Khi nét cuối cùng khép lại, trong phòng họp bỗng có cảm giác như thứ gì đó vừa bị cắt khỏi thân cây lớn. Không ai gọi tên được, nhưng ai cũng cảm thấy một khoảng trống lạnh chạy qua sống lưng.
Lâm Quốc Vinh nhìn chữ ký, rồi gật đầu với thư ký. “Từ hôm nay, Lâm Duy không còn giữ bất kỳ vai trò nào trong tập đoàn. Khánh sẽ tạm thời tiếp quản các đầu mối dự án Nam Hải Logistics và các đối tác liên quan.”
Tiếng vỗ tay lác đác vang lên. Không ai vỗ quá lớn. Dù sao đây cũng là một cuộc thanh trừng trong gia tộc, không phải lễ bổ nhiệm.
Lâm Khánh đứng dậy, chỉnh lại cổ tay áo. “Anh Duy, em sẽ cho người dọn phòng làm việc giúp anh. Những tài liệu thuộc về công ty, mong anh để lại đầy đủ.”
“Tất nhiên.” Lâm Duy đóng nắp bút, đặt lên mặt bàn. “Những gì thuộc về Lâm Gia, tôi không lấy.”
“Vậy thì tốt.”
“Còn những gì chưa bao giờ thuộc về Lâm Gia,” anh nói tiếp, giọng vẫn rất đều, “các người cũng đừng chạm vào.”
Lâm Khánh cau mày. “Ý anh là gì?”
Lâm Duy không trả lời.
Anh đứng dậy. Chiếc ghế da lùi lại tạo nên âm thanh khô khốc. Tất cả ánh mắt trong phòng dõi theo anh, như muốn nhìn thấy một chút thất bại, một chút hoảng loạn, một chút cầu xin.
Nhưng Lâm Duy chỉ cài lại cúc áo vest, cầm điện thoại và tập bản sao biên bản đã được đóng dấu nhận, rồi bước ra cửa.
Khi tay anh đặt lên tay nắm, bà Lâm cuối cùng cũng lên tiếng.
“Duy.”
Anh dừng lại.
Giọng bà chậm rãi: “Cháu có thật sự không có gì muốn nói với bà sao?”
Lâm Duy quay đầu nhìn người phụ nữ từng dạy anh rằng gia tộc quan trọng hơn mọi thứ. Trong mắt bà vẫn có sự nghiêm khắc cũ, nhưng hôm nay thêm một lớp dò xét.
“Có.” Anh nói.
Cả phòng nín thở.
“Từ giây phút này, mọi rủi ro của Lâm Gia không còn liên quan đến tôi nữa.”
Nói xong, anh mở cửa rời đi.
Ngoài hành lang, tiếng ồn của công ty ùa tới. Nhân viên đi ngang nhìn thấy anh, có người cúi đầu, có người vội tránh mắt. Tin tức luôn chạy nhanh hơn biên bản họp.
Thang máy xuống từng tầng. Lâm Duy nhìn bóng mình phản chiếu trên vách kim loại. Điện thoại trong tay rung lên đúng lúc cửa thang máy mở ở tầng trệt.
Một tin nhắn tiếng Anh hiện trên màn hình.
David Chen: “Are you still authorized to represent Lâm Gia?”