Chương 4: Cuộc Gọi Từ Quỹ Đầu Tư Quốc Tế
Mười giờ mười bảy phút sáng, phòng đối ngoại của Lâm Gia Group nhận được cuộc gọi từ Hong Kong.
Tên hiển thị trên màn hình khiến trưởng phòng lập tức đứng dậy: David Chen, đại diện cấp cao của NorthBridge Capital, quỹ đầu tư đang chuẩn bị rót vốn vào dự án Nam Hải Logistics.
Cuộc gọi được chuyển lên phòng chủ tịch trong vòng ba mươi giây.
Lâm Quốc Vinh chỉnh lại cà vạt trước khi bật loa. Lâm Khánh ngồi bên cạnh, trước mặt là tập hồ sơ hợp đồng dày, nhiều trang còn kẹp giấy nhớ do trợ lý đánh dấu. Trần Minh Hạo cũng có mặt, nhưng từ đầu buổi chỉ liên tục nhìn điện thoại.
“Mr. Chen,” Lâm Quốc Vinh mở đầu bằng giọng tự tin. “This is Vinh Lam. I am currently acting chairman of Lam Gia Group. Thank you for calling.”
Đầu dây bên kia im một nhịp, rồi giọng nam trầm vang lên.
“Where is Duy Lam?”
Nụ cười của Lâm Quốc Vinh hơi cứng lại.
“Duy is no longer handling this project. We have completed an internal restructuring. My nephew, Khanh Lam, will take over all communications regarding Nam Hai Logistics.”
David Chen không vòng vo. “Is Duy still authorized to represent Lam Gia in our investment documentation?”
“From today onward, no. But Lam Gia Group remains fully committed. Khanh is capable and has the board’s support.”
Lâm Khánh lập tức nghiêng người về phía micro. “Mr. Chen, I have reviewed the deal. We can move faster now. Some previous risk-control steps were unnecessary and delayed the timeline. I believe we can simplify the conditions precedent and proceed to signing this week.”
Ở đầu dây bên kia, David im lặng lâu hơn lần trước.
Sự im lặng ấy khiến căn phòng rộng trở nên chật.
“Mr. Khanh,” David nói chậm, “which conditions precedent do you want to simplify?”
Lâm Khánh liếc xuống tập hồ sơ. Trợ lý đã tô vàng nhiều đoạn, nhưng các thuật ngữ pháp lý tiếng Anh không dễ cứu một người chỉ đọc lướt trước cuộc gọi mười phút.
“Some compliance items,” cậu ta đáp. “For example, the escrow confirmation, anti-fraud audit, and… beneficial ownership declaration. These are internal matters. Lam Gia can guarantee them.”
David hỏi ngay: “Who will sign the anti-fraud certificate?”
“Lam Gia Group.”
“That is not a person.”
Mặt Lâm Khánh đỏ lên rất nhanh.
Lâm Quốc Vinh đưa mắt cảnh cáo, nhưng đã muộn.
David tiếp tục, từng câu như đặt dao lên mặt bàn: “The investment agreement requires a named risk-control officer to certify payment routing, vendor verification, and audit trail integrity. That named officer was Duy Lam. If he is removed, we need a replacement approved by NorthBridge, the escrow bank, and the port operator. Have you obtained such approval?”
Lâm Khánh cứng họng.
Trần Minh Hạo buộc phải lên tiếng. “Mr. Chen, this is Minh Hao Tran, CFO. We are preparing the relevant documents. The change of personnel should not affect the commercial substance of the deal.”
“The commercial substance of the deal,” David đáp, “depends on whether we trust the control environment. We trusted it because Duy built it.”
Câu nói ấy đánh thẳng vào căn phòng.
Trong nhiều năm, ở các buổi tiệc gia tộc, người ta nhắc đến Lâm Quốc Vinh như người giữ quyền điều hành, nhắc đến Lâm Khánh như người thừa kế năng động, nhắc đến Trần Minh Hạo như CFO vững tay tài chính. Còn Lâm Duy thường chỉ được giới thiệu bằng một câu mơ hồ: phụ trách vận hành nội bộ.
Nhưng giờ đây, đại diện quỹ quốc tế trị giá hàng trăm triệu đô lại nói thẳng: họ tin Lâm Gia vì tin Lâm Duy.
Lâm Quốc Vinh ép giọng bình tĩnh. “Mr. Chen, perhaps there is a misunderstanding. Duy was an employee of Lam Gia. The systems and contracts belong to Lam Gia.”
“Systems belong to your company,” David nói. “Trust does not.”
Không ai trong phòng trả lời được.
Cuộc gọi kết thúc bằng một câu ngắn: NorthBridge sẽ tạm dừng mọi bước ký kết cho đến khi nhận được xác nhận pháp lý về người chịu trách nhiệm mới và hồ sơ giải trình giao dịch 120 tỷ.
Sau khi màn hình tắt, Lâm Khánh đập tay xuống bàn.
“Ông ta tưởng mình là ai? Chúng ta là Lâm Gia Group, không phải công ty nhỏ cầu xin vốn!”
Lâm Quốc Vinh nhìn cậu ta, ánh mắt lạnh hơn lúc nãy. “Con vừa đề nghị bỏ bớt điều kiện chống gian lận trước mặt quỹ đầu tư quốc tế ngay sau khi công ty bị nghi có thất thoát 120 tỷ.”
Lâm Khánh há miệng, nhưng không tìm được câu cãi.
Trần Minh Hạo đứng dậy. “Tôi sẽ chuẩn bị bản giải trình gửi ngân hàng trước.”
“Chuẩn bị cho kỹ,” Lâm Quốc Vinh nói. “Từ bây giờ, không được có thêm sai sót.”
Không ai nhận ra tay Hạo hơi run khi cầm máy tính bảng.
Buổi chiều cùng ngày, tại một phòng họp nhỏ trong khách sạn ven sông, Lâm Duy gặp David Chen.
David đến một mình, không có trợ lý. Người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi mặc sơ mi trắng, áo vest xanh than, trên cổ tay là chiếc đồng hồ giản dị đến mức không giống người đại diện quỹ đầu tư. Nhưng ánh mắt ông lại có sự thận trọng của người từng ký quá nhiều hợp đồng xuyên biên giới để biết một chi tiết nhỏ có thể phá hủy cả thương vụ.
“Duy,” David bắt tay anh. “I am sorry to hear what happened.”
“Thank you.”
Họ ngồi xuống. Lâm Duy không mở đầu bằng lời than phiền hay thanh minh. Anh đặt lên bàn một bản sao biên bản họp hội đồng đã có dấu nhận.
“Từ hôm qua, tôi không còn đại diện cho Lâm Gia Group.”
David đọc rất kỹ. “They made you sign this?”
“I signed it myself.”
“Because?”
“Because if I stayed, they would keep using my name to cover risks I could no longer control.”
David ngẩng lên. Ánh mắt ông thay đổi rất nhẹ. Đó không phải thương hại. Đó là đánh giá lại một người trong một tình thế mới.
“Is the 120-billion issue real?” ông hỏi.
“Tiền đã rời tài khoản bảo lãnh. Nhưng cách nó rời đi không đúng với câu chuyện họ đang kể.”
“Can you prove that?”
“Có thể. Nhưng tôi sẽ không cung cấp tài liệu nội bộ của Lâm Gia cho bên thứ ba khi chưa có cơ sở pháp lý.”
David bật cười ngắn. “Even after they removed you, you still protect the legal boundary.”
“I protect myself.”
“Good answer.”
David mở cặp, lấy ra một tập tài liệu mỏng. “NorthBridge cannot continue with Lam Gia under the current uncertainty. But the port expansion project still has value. The regional partners still want an independent risk-control structure. You know the system. You know the banks. You know where the weak points are.”
Lâm Duy nhìn tập tài liệu. “Tôi không thể đại diện cho Lâm Gia.”
“I am not asking you to.”
David đẩy tài liệu về phía anh. Trên trang đầu là một bản đề xuất dịch vụ tư vấn độc lập: kiểm soát rủi ro giao dịch, rà soát vendor, thiết kế tuyến thanh toán, giám sát điều kiện giải ngân.
Không có logo Lâm Gia.
Chỉ có một ô trống dành cho tên công ty tư vấn.
“Form your own advisory company,” David nói. “We can appoint you as independent risk-control consultant for the transaction structure. Legally separate from Lam Gia. Fully disclosed. No conflict if you do not use their confidential data.”
Lâm Duy lật từng trang. Điều khoản được soạn cẩn thận. Phạm vi công việc không yêu cầu anh tiết lộ dữ liệu nội bộ cũ. Trách nhiệm dựa trên kiểm tra độc lập, tài liệu do các bên cung cấp và thông tin từ ngân hàng, cảng, đối tác quốc tế.
Nói cách khác, David đang đưa anh một cây cầu hợp pháp để rời khỏi cái bóng Lâm Gia.
“Ông biết nếu làm vậy, Lâm Gia sẽ phản ứng rất mạnh.”
David không phủ nhận. “They already created the risk. I am only choosing who can manage it.”
“Và nếu tôi từ chối?”
“Then we suspend the deal indefinitely.”
Lâm Duy đặt tài liệu xuống. Ngoài cửa kính, thành phố chuyển sang sắc vàng cuối ngày. Tòa nhà Lâm Gia ở phía xa vẫn sáng, vẫn cao, vẫn giống như một pháo đài không thể chạm tới.
Nhưng lần đầu tiên sau nhiều năm, Lâm Duy không còn đứng bên trong pháo đài đó để vá những vết nứt cho người khác.
Anh nhìn David. “Tôi cần một công ty mới, một hợp đồng sạch, và quyền từ chối bất kỳ tài liệu nào không minh bạch.”
David gật đầu. “Agreed.”
“Tôi cũng cần điều khoản ghi rõ tôi không đại diện, không kế thừa nghĩa vụ, không che giấu rủi ro cho Lâm Gia Group.”
“Agreed.”
“Và mọi trao đổi phải qua luật sư.”
David mỉm cười. “Then we will not sign with Lâm Gia. We will sign with you.”