Chương 2: 120 Tỷ Không Biến Mất Vô Cớ
Quán cà phê đối diện tòa nhà Lâm Gia Group có cửa kính nhìn thẳng sang sảnh chính. Từ chỗ ngồi gần góc tường, Lâm Duy có thể thấy logo màu bạc của tập đoàn phản chiếu trên những chiếc xe đen ra vào liên tục.
Anh đến trước mười phút. Trên bàn chỉ có một ly americano không đường và một chiếc laptop mỏng đã dán băng che camera.
Nguyễn An Nhiên bước vào đúng giờ.
Cô mặc blazer xám, tóc buộc gọn, tay cầm túi tài liệu da đen. So với hồi đại học, An Nhiên không thay đổi nhiều, chỉ khác là đôi mắt sắc hơn và cách quan sát một căn phòng giống như đang đọc điều khoản trong hợp đồng.
“Anh bị đuổi thật rồi?” cô ngồi xuống, không chào hỏi dài dòng.
“Về mặt pháp lý, tôi đã rút khỏi mọi chức vụ.”
“Về mặt gia tộc?”
“Bị kết án trước khi được hỏi cung.”
An Nhiên đặt túi tài liệu lên ghế bên cạnh. “Tôi nghe bản tóm tắt từ một người trong phòng pháp chế. Họ nói anh làm thất thoát 120 tỷ qua dự án Nam Hải Logistics.”
“Nghe có hợp lý không?”
“Không.” Cô gọi một ly trà nóng, rồi mở máy tính bảng. “Một người làm kiểm soát rủi ro suốt bảy năm không tự tay ký một khoản thanh toán cho vendor mới qua ba tầng trung gian, nhất là khi vendor đó được thêm vào danh sách đối tác chỉ hai tuần trước ngày giải ngân.”
Lâm Duy nhìn cô. “Cô đã xem gì rồi?”
“Bản sao báo cáo tài chính mà Trần Minh Hạo trình hội đồng. Một bản được gửi cho phòng pháp chế để chuẩn bị phương án truyền thông nếu vụ việc bị lộ.”
“Và?”
“Quá sạch.” An Nhiên xoay màn hình về phía anh. “Sạch đến mức đáng ngờ. Họ để mọi thứ trỏ về anh: email chấp thuận hạn mức, log phê duyệt cuối, biên bản họp dự án, thậm chí cả ghi chú nội bộ nói rằng anh yêu cầu xử lý nhanh vì đối tác nước ngoài gây áp lực.”
Lâm Duy đọc lướt từng dòng. Đây là bản dựng chỉn chu. Người làm không ngu. Họ hiểu cách một cuộc điều tra nội bộ thường diễn ra: hội đồng sẽ cần một cái tên, ngân hàng cần một người chịu trách nhiệm, truyền thông cần một câu chuyện dễ hiểu.
Và Lâm Duy, người luôn đứng sau các quy trình rủi ro, là cái tên hoàn hảo.
“Thiên Phúc Solutions,” anh nói. “Cô tìm được gì?”
“Một công ty đăng ký mới tám tháng. Vốn điều lệ hai mươi tỷ. Người đại diện pháp luật là một người tên Võ Thanh Bình.”
“Bình không đủ năng lực ký hợp đồng logistics cấp chiến lược.”
“Đúng. Nhưng công ty này có một hợp đồng tư vấn phụ với Minh Việt Advisory.”
Lâm Duy nhấc mắt.
An Nhiên thấy phản ứng đó, liền nói: “Anh biết Minh Việt?”
“Công ty sân sau. Trước đây từng xuất hiện trong một hồ sơ cung ứng thiết bị. Tôi đề nghị loại khỏi danh sách vì báo cáo thuế không khớp.”
“Đề nghị của anh bị ai bác?”
“Lâm Khánh.”
Không cần thêm nhiều lời. Cả hai đều hiểu đường đi của tiền bắt đầu có hình dạng.
An Nhiên mở thư mục thứ hai. “Nhìn tuyến thanh toán. Tiền không đi thẳng từ Lâm Gia sang Thiên Phúc. Nó qua tài khoản bảo lãnh của Ngân hàng Đại Á, sau đó được chia thành hai khoản: một khoản thanh toán tạm ứng theo hợp đồng vận hành, một khoản phí đảm bảo tiến độ. Khoản thứ hai mới là vấn đề.”
Lâm Duy kéo máy tính lại gần. “Phí đảm bảo tiến độ phải có xác nhận của ban dự án và bộ phận kiểm soát rủi ro.”
“Và hệ thống nói anh đã xác nhận.”
“Hệ thống nói vậy.” Anh nhấn mạnh hai chữ đầu.
An Nhiên mở thêm một file khác. “Nhưng trước đó một ngày, audit nội bộ đã flag Thiên Phúc vì thiếu chứng thư năng lực quốc tế. Người flag là nhân viên dưới quyền anh.”
“Ngô Hải Yến.”
“Đúng. Sau đó flag này bị chuyển trạng thái từ đỏ sang vàng, lý do là ‘đã bổ sung bảo lãnh’. Người cập nhật: tài khoản risk.admin.”
Lâm Duy đặt tay lên ly cà phê nhưng không uống. “Risk.admin không phải tài khoản cá nhân. Nó chỉ dùng khi hệ thống nâng cấp hoặc khôi phục dữ liệu.”
“Người ngoài không biết điều đó.”
“Người trong thì biết.”
Câu nói rơi xuống giữa bàn, nhẹ nhưng sắc.
Bên kia đường, sảnh Lâm Gia vẫn sáng choang. Người ra vào đều mặc vest, cầm điện thoại, nét mặt bận rộn như mọi đế chế đang vận hành bình thường. Nhưng Lâm Duy biết có những vết nứt không phát ra tiếng ngay lúc chúng xuất hiện. Chúng chỉ đợi lực đủ mạnh.
An Nhiên tựa lưng vào ghế. “Anh định làm gì? Gửi đơn tố cáo ngay? Kiện quyết định của hội đồng? Yêu cầu bảo toàn chứng cứ?”
“Chưa.”
“Chưa?”
“Họ mới chỉ đẩy tôi ra ngoài. Nếu tôi phản công ngay, họ sẽ đóng hệ thống, thống nhất lời khai và nói tôi cố tình trả đũa.”
“Anh muốn chờ họ làm sai thêm?”
“Không cần muốn. Họ chắc chắn sẽ làm.”
An Nhiên nhìn anh vài giây. “Anh bình tĩnh đáng sợ.”
“Tôi đã xây nửa cái hệ thống vận hành đó. Tôi biết điểm nào nếu họ chạm bừa sẽ để lại dấu vết.”
Điện thoại của An Nhiên rung. Cô nhìn màn hình, là một tin nhắn từ người quen ở phòng pháp chế Lâm Gia. Đọc xong, cô đẩy điện thoại cho Lâm Duy.
Tin nhắn viết: Lâm Khánh vừa được bổ nhiệm tạm quyền phụ trách Nam Hải. Họ mở champagne trong phòng họp nhỏ. Nhưng bên Tân Phát Port vừa gửi email nói hoãn thanh toán đợt hai vì người ký xác nhận đại diện dự án đã thay đổi.
Lâm Duy trả điện thoại lại.
An Nhiên nhướng mày. “Nhanh hơn tôi nghĩ.”
“Tân Phát Port là đối tác vận hành cảng. Hợp đồng của họ có điều khoản xác nhận liên tục. Nếu người đại diện thay đổi, họ có quyền trì hoãn thanh toán cho đến khi nhận được bản cập nhật pháp lý và bảo lãnh mới.”
“Điều khoản đó do anh viết?”
“Do luật sư Singapore viết. Tôi chỉ yêu cầu thêm nó sau một vụ đối tác giả mạo chữ ký cách đây ba năm.”
Trong khi hai người nói chuyện, ở tầng hai mươi tám của Lâm Gia Group, Lâm Khánh đang đứng giữa phòng họp nhỏ với ly rượu vang đỏ trên tay.
“Chỉ là email trì hoãn thôi,” cậu ta nói với nhóm quản lý dự án. “Tân Phát Port làm ăn với Lâm Gia, không phải làm ăn với Lâm Duy. Gửi cho họ quyết định bổ nhiệm của tôi. Bảo họ thanh toán đúng hạn.”
Một trưởng phòng trẻ dè dặt: “Thưa anh Khánh, trong hợp đồng có ghi thay đổi người đại diện dự án phải được bên quỹ đầu tư và ngân hàng bảo lãnh xác nhận.”
“Vậy thì gửi luôn cho quỹ và ngân hàng.”
“Nhưng danh sách liên hệ chính…”
“Nói thẳng đi.”
“Đều là email cá nhân công vụ của anh Duy. Không có anh ấy trong chuỗi xác nhận, họ có thể không phản hồi.”
Ly rượu trên tay Lâm Khánh khựng lại.
Cậu ta không đập ly. Cậu ta đủ thông minh để không làm trò trước mặt cấp dưới. Nhưng mặt cậu ta tối xuống rất nhanh.
“Gọi phòng IT. Chuyển tiếp toàn bộ email dự án từ hộp thư của Lâm Duy sang cho tôi.”
“Việc đó cần phê duyệt của pháp chế và bảo mật dữ liệu.”
“Tôi là người phụ trách mới.”
“Dạ, nhưng quy trình…”
“Quy trình là thứ người ta đặt ra để người có quyền sử dụng.” Lâm Khánh lạnh giọng. “Làm đi.”
Cùng lúc đó, ở quán cà phê, An Nhiên đã mở thư mục backup mà Lâm Duy mang theo. Không phải dữ liệu mật của công ty. Chỉ là các bản sao hợp pháp: biên bản nhận việc, email đối tác gửi cho cá nhân anh, lịch xác thực hệ thống, thông báo cảnh báo mà anh có quyền lưu theo quy chế kiểm soát rủi ro.
Cô lướt qua một bảng log dài, các dòng thời gian chạy dày đặc.
Bỗng tay cô dừng lại.
“Duy.”
Anh ngẩng đầu.
An Nhiên phóng to một dòng dữ liệu.
Mã phê duyệt khoản phí đảm bảo tiến độ được chỉnh sửa lúc 00:16. Người chỉnh sửa không phải tài khoản cá nhân, mà là risk.admin. Nhưng địa chỉ IP nội bộ lại trỏ về tầng tài chính, không phải phòng hệ thống.
Cô đọc chậm từng chữ, giọng hạ xuống.
“Một approval log đã bị sửa sau nửa đêm.”